Chương 26: (Vô Đề)

Đoàn Chấp lần này thành thành thật thật đưa Quý Thư Ngôn về nhà.

Cổng biệt thự đóng chặt, tòa lầu hai trống không, một ngọn đèn cũng không bật, chỉ có thể nghe thấy tiếng nước chảy trong sân, trong bóng đêm có chút vắng vẻ.

Quý Thư Ngôn đứng trên bậc thang, do dự nhìn Đoàn Chấp.

Bây giờ là mười hai giờ rưỡi, anh biết ký túc xá trường Đoàn Chấp hẳn là đã khóa cửa, dựa theo tính tình Đoàn Chấp, hơn phân nửa phải nhân cơ hội này làm nũng với anh, muốn ở lại nhà anh mới đúng.

Trên đường anh đã suy nghĩ nhiều lần, cảm thấy có thể đồng ý, dù sao để Đoàn Chấp quay về vào lúc này cũng có chút vô nhân đạo.

Nhưng Đoàn Chấp lại cố tình không nói gì.

Dưới ánh trăng, Đoàn Chấp chống một chân trên mặt đất, xe máy hạng nặng vốn có thân máy khổng lồ, nhưng hắn thân cao chân dài, hoàn toàn có thể chống chân được, ánh trăng mềm mại lồng lên người, làm giảm bớt kiêu ngạo trên người hắn, ngược lại có thêm vài phần trầm tĩnh.

Hắn nói với Quý Thư Ngôn, "Chú mau vào nhà đi, đừng để bị cảm lạnh."

Quý Thư Ngôn không nhịn được, hỏi, "Cháu định về đâu, ký túc xá không phải đã đóng cửa rồi à?"

Đoàn Chấp cười, "Cháu không sao, cháu có thể trèo tường vào trường mà, đến ký túc xá có thể gọi điện thoại cho dì quản lí, cầu xin dì ấy mở cửa cho, nhưng chắc là sẽ bị mắng một trận."

Quý Thư Ngôn nhíu mày, nghĩ thầm chuyện này thật ra không cần thiết, nhưng người ta cũng đã nói đến nước này rồi, anh cũng không cần nói thêm nữa.

Anh gật gật đầu, nói với Đoàn Chấp, "Vậy cháu mau đi về đi, ngủ ngon." Sau đó xoay người ấn khóa vân tay.

Cạch một tiếng, cửa chính đóng lại.

Đoàn Chấp nhìn sân sáng đèn một hồi, mới cười một tiếng, khởi động lại xe rồi rời đi.

🐾🐾🐾

Quý Thư Ngôn trở lại trong phòng, không bật đèn ngay, đứng ở cửa chính một lát.

Trong phòng không có âm thanh gì, đồ đạc tất cả đều ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đèn sân từ phía sau rèm cửa xuyên vào, rơi trên mặt đất, chiếu ra một chút ánh sáng nhu hòa, yên tĩnh như một hòn đảo bị lãng quên.

Nhưng khi anh nhìn về phía sô pha, lại nhớ rõ trong phòng khách cũng từng vô cùng huyên  náo.

Đoàn Chấp và Quý Viên luôn luôn ngồi ở đây thảo luận bài tập hoặc chơi game, ánh đèn trong phòng sáng sủa, trên mặt đất đều là đồ ăn vặt của Quý Viên.

Thấy anh về, Quý Viên sẽ giống như một chú chó nhỏ nhiệt tình nhào tới, hoạt bát gọi "cậu".

Mà Đoàn Chấp lại trầm tĩnh hơn nhiều, luôn khách khí cười một chút, lễ phép gọi anh là "Chú Quý". Nhưng ánh mắt Đoàn Chấp lại rõ ràng không phải như thế, từ đầu đến cuối luôn luôn nhìn anh, tự phụ, khoa trương, giống như đang dùng ánh mắt đi vòng quanh thân thể anh, khiến cho anh ngay từ đầu cảm thấy bị mạo phạm, sinh ra bản năng phòng bị, cảm thấy người này giống như không có ý tốt.

Nhưng bây giờ nhớ lại, anh đã có thể phân biệt được, ánh mắt Đoàn Chấp sở dĩ tràn ngập tính công kích như thế, là bởi vì thích.

Thích nhiều đến mức không kiềm chế được, cơ hồ có thể hóa thành vật thể.

Quý Thư Ngôn bật đèn lên, bắt đầu chậm rãi cởi áo khoác ra, trong đầu lại không khống chế được mà nghĩ đông nghĩ tây.

Anh bắt đầu cảm thấy Đoàn Chấp có hơi đáng sợ.

Thời gian trước Đoàn Chấp không xuất hiện cũng không sao, anh là một người trưởng thành, trong cuộc sống có quá nhiều chuyện, chỉ riêng công việc đã chiếm cứ gần hết thời gian của anh, anh vẫn luôn có thể tìm được chuyện khác để dời đi sự chú ý.

Thời qua dần trôi qua, anh cũng dần dần quên mất, từng có một người thanh niên hôn mình trong đêm thu, tỏ tình với mình.

Nhưng Đoàn Chấp cứ lần này tới lần khác chưa bao giờ theo ý muốn của anh, xuất hiện không hề báo trước, giống như đóa hoa hồng mang theo gai, xinh đẹp đến quyến rũ chết người tới gần anh dưới ánh trăng, hơi thở trên người cũng giống như muốn hóa thành một tấm lưới, bắt anh vào tròng.

Vừa rồi anh thật sự bị Đoàn Chấp dọa hoảng, đột nhiên đến gần như vậy, anh còn tưởng Đoàn Chấp lại muốn hôn mình.

Thế nhưng Đoàn Chấp lại không làm thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!