Cuối tuần nhanh chóng trôi qua, Quý Thư Ngôn lại trở lại làm việc.
Một tuần kế tiếp, Đoàn Chấp vẫn không xuất hiện, ngay cả vòng bạn bè cũng không có cập nhật gì mới, cuộc trò chuyện với Quý Thư Ngôn vẫn dừng lại ở ngày mùng 5 tháng 10, không có thêm tin nhắn nào mới.
Như giọt nước tràn ly đột nhiên biến mất khỏi thế giới.
Quý Thư Ngôn cũng dần dần để bản thân mình quen với chuyện đó.
Mọi chuyện diễn ra lâu dần rồi cũng sẽ thành thói quen, giống như ngay từ đầu anh không thích ứng được việc Đoàn Chấp suốt ngày xuất hiện trong nhà mình, hận không thể vác chổi quét người ra ngoài. Về sau anh lại cảm thấy Đoàn Chấp ngồi trên sô pha nhà mình là một chuyện rất bình thường.
Bây giờ chẳng qua thêm một lần thích ứng nữa mà thôi.
Chỉ là đôi khi, trong lúc đang làm việc, Quý Thư Ngôn ngẩng đầu lên, thấy đồ trang trí Tiểu Xà do Đoàn Chấp đưa đặt trên bàn, vẫn vị thất thần.
🐾🐾🐾
Chớp mắt lại đến một thứ năm nữa, sau khi phẫu thuật xong, Quý Thư Ngôn ngã người xuống ghế văn phòng, ngay cả một ngón tay cũng không muốn động.
Y tá bên cạnh vừa rồi có gọi một bữa khuya, tiện đặt cho anh một phần luôn, cầm lấy thì phát hiện là một phần canh và hai nắm cơm nắm của một nhà hàng nhỏ gần bệnh viện, mùi vị cũng ổn, vô thưởng vô phạt.
Sau khi ăn xong hai ba nắm cơm, anh tiếp tục viết báo cáo, sau khi viết xong, thì kiểm tra xem có sót gì không, rồi lại nằm sấp trên mặt bàn trong chốc lát, mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần chuẩn bị về nhà.
Anh tạm biệt các đồng nghiệp trực đêm, đi xuống bãi đậu xe của bệnh viện, ở đây ánh sáng vẫn sáng như ban ngày, anh dễ dàng tìm được xe của mình.
Nhưng nhà dột thì dễ gặp mưa, càng mệt mỏi đến mức chỉ muốn nhanh chóng về nhà, càng dễ gặp vấn đề.
Xe của anh không khởi động được, nhấn ga mấy lần cũng không chạy.
Trong bãi đậu xe yên tĩnh, anh cố gắng vài lần vẫn không thể khởi động, chiếc xe của anh giống như một con rùa lớn tuổi, đứng yên ở chỗ đậu xe không nhúc nhích.
Quý Thư Ngôn: "…"
Anh nằm sấp trên vô lăng, có một giây vô cùng chán nản, nghĩ rằng có lẽ mình phải ở bệnh viện qua đêm.
Nhưng nằm sấp được vài phút, vẫn cam chịu xuống xe, chuận bị gọi taxi quay về, hẹn cửa hàng 4S ngày mai đến bệnh viện kéo xe anh đi.
Chỉ là bây giờ đã gần mười hai giờ, anh đứng ở cổng bệnh viện hơn mười phút, cũng không có chiếc xe nhận đơn, vừa cau mày không ngừng nạp tiền thì có tiếng phanh gấp truyền đến trong gió đêm.
Quý Thư Ngôn vô thức ngước mắt lên, phát hiện trước mặt là một chiếc xe máy, nhìn còn có chút quen mắt, nhìn lên trên thì bắt gặp một đôi mắt hoa đào giấu phía sau chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ.
Là Đoàn Chấp.
Tim Quý Thư Ngôn đập chậm lại một nhịp.
Anh không ngờ lại gặp được Đoàn Chấp trong hoàn cảnh như này.
Người đã hơn nửa tháng không gặp, đột nhiên lại gặp được, ngược lại khiến cho người ta luống cuống tay chân.
Anh thậm chí còn không tin vào mắt mình, hoài nghi đây có phải chỉ là một người na ná Đoàn Chấp hay không.
Nhưng ngay sau đó, người này đã cởi mũ bảo hiểm xuống, ánh trăng sáng vằng vặng, phía dưới lộ ra khuôn mặt quen thuộc, quả nhiên rất đẹp trai.
Đoàn Chấp còn ngạc nhiên hơn anh, "Sao chú lại ở đây, không phải đến giờ chú mới được tan làm chứ?"
Quý Thư Ngôn gật gật đầu, "Ừa, vừa mới tan, đang chuẩn bị về nhà."
Đoàn Chấp đánh giá Quý Thư Ngôn từ trên xuống dưới, "Bác sĩ các chú thật vất vả. Xe của chú đâu, sao không lái xe về?"
"Hỏng rồi", nói đến việc này Quý Thư Ngôn lại cảm thấy buồn bực, "Vừa rồi không biết xe hỏng chỗ nào, không khởi động được, tôi chỉ có thể bắt taxi về nhà trước, nhưng lại không có người nhận đơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!