Chương 23: (Vô Đề)

Sau bữa tối là màn bắn pháo hoa được Quý Viên chờ đợi từ lâu.

Bởi vì bắn pháo hoa cần phải cách xa khu đô thị, nên những người muốn xem pháo hoa phải ngồi trên xe buýt do khu nghỉ mát sắp xếp, đưa đón thống nhất, ngoại trừ những người bên trong khu nghỉ mát, người ngoài cũng có thể đi, chỉ cần mua vé là xong.

Lúc ăn cơm, Quý Viên vẫn cúi đầu trò chuyện wechat với người khác, đợi đến khi sắp đến giờ tập hợp đi xe buýt, cậu túm lấy tay áo Quý Thư Ngôn, "Cậu, cháu gọi đàn anh Trang cùng đi xem pháo hoa rồi, anh ấy mua vé trên mạng, nên sẽ đến thẳng chỗ bắn pháo hoa đợi chúng ta luôn."

Đàn anh  Trang?

Quý Thư Ngôn suy nghĩ một lúc, mới nhớ tới nam sinh tình cờ gặp trên máy bay, tên là Trang Trình Quân, học cùng trường đại học với Quý Viên và Đoàn Chấp.

"Ừ, bảo cậu ta đến cũng được." Quý Thư Ngôn không có ý kiến, nghĩ thầm nhiều người có lẽ sẽ náo nhiệt hơn xíu, anh và Đoàn Chấp ít nhiều vẫn còn có chút xấu hổ, nhiều người thì sẽ tạo được bầu không khí hơn.

Nhưng anh rất nhanh phát hiện ra  mình đã đánh giá quá cao đứa cháu không tim không phổi của anh.

Khi họ đến đại hội pháo hoa, Trang Trình Quân đã ở cửa chờ bọn họ, trong này giống như một công viên, nơi bắn pháo hoa ở phía bên kia sông, du khách đứng rải rác trên sườn núi, hoặc ngồi trên những băng ghế dài rải rác trong rừng, có thể chọn vị trí mình thích để ngắm cảnh.

Quý Thư Ngôn vốn đã chọn một cái ghế dài dưới gốc cây, vừa đủ cho bốn người người, sắp xếp xong xuôi chỉ còn chờ màn biểu diễn pháo hoa bắt đầu, Quý Viên lại muốn đi mua trứng gà.

Quý Thư Ngôn nhìn lướt qua cái bụng nhỏ không tròn trịa của Quý Viên, vô cùng hoài nghi bên trong là cái động không đáy, ăn như thế mà không mập lên xíu nào luôn.

Anh mệt mỏi phất phất tay, "Đi đi."

Quý Viên bỏ chạy, Trang Trình Quân đi theo bên cạnh, nói sẽ đi cùng cậu.

Trên băng ghế chỉ còn lại hai người Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp.

Vốn dĩ lúc Quý Viên và Trang Trình Quân còn ở đây chưa cảm thấy gì, hai người bọn họ vừa đi, Đoàn Chấp ngồi cách anh không đến nửa mét, Quý Thư Ngôn lại cảm thấy không khí trở nên vô cùng ngại ngùng.

Anh an ủi bản thân, không sao, Quý Viên rất nhanh sẽ về thôi.

Nhưng mãi cho đến khi màn bắn pháo hoa bắt đầu, Quý Viên vẫn vô tung vô ảnh, phía chân trời màn bắn pháo hoa đầu tiên cũng đã bắt đầu, Quý Thư Ngôn mới nhận được tin nhắn của Quý Viên.

"Cậu ơi, góc nhìn của tiệm bánh ngọt cũng không tệ, cháu và đàn anh Trang không quay lại đâu, cháu sẽ ở đây vừa ăn vừa xem."

Phía sau còn gửi một cái nhãn dán chó con vẫy đuôi.

Quý Thư Ngôn: "..:

Anh nhìn chằm chằm cái mông chó nhỏ lắc qua lắc lại, vô cùng muốn xách Quý Viên tới đánh cho một trận.

🐾🐾🐾

Đoàn Chấp chú ý tới biểu tình của Quý Thư Ngôn, hỏi, "Chú sao thế?"

Màn trình diễn pháo hoa đã bắt đầu, khách du lịch vây xem dần dần xôn xao, không ít người trực tiếp đứng lên ghế, tiếng nói chuyện và tiếng hoan hô ngày càng lớn hơn.

Quý Thư Ngôn phải đến gần Đoàn Chấp hơn một chút, "Quý Viên nói nó không quay lại đâu, vì vậy chỉ có hai chúng ta xem thôi."

Đoàn Chấp ngẩn ra, hiển nhiên là cũng không ngờ lại thế.

Pháo hoa ở phía chân trời vẫn không ngừng được bắn ra, màu sắc rực rỡ, màu vàng, bạc, hồng đan xen với nhau, từng đóa thược dược nở rộ trên bầu trời.

Hai người không nói gì nữa, ngẩng đầu nhìn màn biểu diễn pháo hoa  cách đó không xa.

Quý Thư Ngôn chưa từng xem biểu diễn pháo hoa bao giờ, trong nhận thức của anh,  bầu không khí lãng mạn như này chỉ thích hợp với mấy cặp tình nhân, hoặc là mấy đôi nam nữ còn đang trong giai đoạn ái muội, trong vô số phim truyền hình, nam nữ chính cùng nhau xem pháo  hoa, sẽ luôn xảy ra chút chuyện lãng mạn.

Bây giờ anh đang ngồi dưới gốc cây xem pháo hoa, mà người ngồi bên cạnh anh lại là Đoàn Chấp.

Anh nhịn không được quay đầu, nhìn thoáng qua chỗ bên cạnh, dưới ánh sáng của pháo hoa, đôi mắt Đoàn Chấp vô cùng xinh đẹp, vốn là màu hổ phách nhạt, phản chiếu ánh pháo hoa rực rỡ, gần giống như những viên ngọc đắt giá được nâng niu trên nhung lụa,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!