Quý Thư Ngôn không ngờ Đoàn Chấp sẽ nói vậy.
Anh cau mày hỏi lại: "Tại sao?"
Đoàn Chấp ngược lại không hiểu tại sao Quý Thư Ngôn lại hỏi câu này.
Lý do của sự rời đi của hắn rất rõ ràng rồi mà.
Hắn nhỏ giọng nói, "Cháu không nên ở đây thêm nữa, nếu ở lại chỉ khiến cả chú và cháu trở nên khó xử hơn thôi." Hắn nhìn Quý Thư Ngôn, do dự vài giây, lại bổ sung một câu, "Chú cũng đừng lo, sau này cháu sẽ không đến làm phiền chú nữa đâu, chú cũng sẽ chẳng thấy cháu nữa, nên chú không cần phải sợ, cháu sẽ không làm gì cả."
Hắn không hối hận vì đã tỏ tình với Quý Thư Ngôn, tuy tính hắn có vẻ hơi thản nhiên quá, nhưng trong lòng vẫn phải giữ lại chút sĩ diện, tối hôm qua không được Quý Thư Ngôn cho phép mà đã hôn người ta, xem như là duy nhất trong tình cảm hai mươi năm qua của hắn có chút khác thường.
Hắn lại nhỏ giọng nói một câu, "Xin lỗi."
Quý Thư Ngôn lại rất khó tức giận lần nữa.
Đoàn Chấp tuy đã nói mình có tội ác tày trời, nhưng ánh mắt nhìn anh lại trong veo như nước, thu lại hết sự kiêu ngạo và lạnh lùng ngày thường, khuôn mặt anh tuấn trang trọng, ngược lại càng làm nổi bật khí thế thiếu niên của bản thân.
Anh nhìn Đoàn Chấp với vẻ mặt phức tạp, quả thực không biết nên nói cái gì cho phải.
Khi anh còn đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này như thế nào, tốt nhất là có thể để hai người hòa thuận như trước, Đoàn Chấp đã tìm ra biện pháp trước anh một bước, so với anh còn sạch sẽ gọn gàng hơn.
Dứt khoát không gặp mặt nữa, đối với ai cũng tốt, không cần khổ sở giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cũng không cần lo lắng ngồi cùng trên một cái bàn nhưng lại lạnh lùng không nói với nhau nửa câu.
Như thể họ chưa từng quen biết nhau.
Đây quả thật là một phương pháp tốt, nhưng Quý Thư Ngôn nhìn Đoàn Chấp, trong lòng dâng lên một cảm giác không tình nguyện không rõ lý do.
Anh nhớ tới buổi chiều xem Đoàn Chấp bắn cung.
Trong khán đài được chiếu sáng rực rỡ, Đoàn Chấp đứng trên đài, dựng tên kéo cung, thờ ơ với xung quanh, chung quanh rõ ràng có một vòng người đang đứng, nhưng đều không lọt vào mắt Đoàn Chấp.
Nếu anh thật sự để cho Đoàn Chấp rời đi, cứ như vậy mà chia xa, có lẽ cho đến một ngày nào đó, anh đối với Đoàn Chấp cũng sẽ dần dần biến thành một người xem chung quanh, chỉ còn là một cái bóng mơ hồ.
Quý Thư Ngôn im lặng, trong lòng có chút không thoải mái, giống như gợn sóng trên mặt nước, tản ra thành từng vòng.
Điều này là không cần thiết, nó cũng không hẳn đã nghiêm trọng như vậy.
Một tay anh chống cằm, sau một hồi suy nghĩ, hỏi, "Cậu cứ về như vậy, Quý Viên phải làm sao bây giờ? Lúc trước cậu cứ cách ba, năm ngày lại cùng Quý Viên đến nhà tôi, đi nghỉ mát cùng chúng tôi, rồi đột nhiên cậu không về nhà cùng nó nữa, nó chắc chắn cho rằng mình đã đắc tội với cậu."
Đây thực sự cũng là một vấn đề.
Đoàn Chấp trầm tư vài giây, "Cháu sẽ tìm ra cách, Quý Viên không phải là người thích đào sâu mọi chuyện, cháu ngoại trừ đi học vẫn còn có việc khác, kiểu gì cũng tìm được lí do."
"Nhưng tôi cảm thấy như thế không cần thiết." Quý Thư Ngôn ngắt lời hắn.
Đoàn Chấp không rõ, hơi nhíu mày nhìn Quý Thư Ngôn.
Quý Thư Ngôn im lặng một lúc, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tối qua anh đã sợ hãi, nhưng sang ngày hôm sau, anh đã bình tĩnh lại.
Tuổi trẻ nông nổi, ai mà không có, cũng chẳng tính là chuyện lớn.
Ngay cả khi anh cũng không muốn "nông nổi" cho lắm.
Anh nói với Đoàn Chấp, "Chuyện tối hôm qua, tôi quả thật có hơi kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức cảm thấy bầu trời sụp đổ, tôi là một người đã ba mươi mấy tuổi, chút sức chịu đựng này vẫn có."
Anh nhìn Đoàn Chấp, lại hơi hạ thấp giọng, "Cho nên tôi cũng không muốn vì tôi mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa cậu và Quý Viên, Quý Viên tuy rằng có nhiều bạn bè, nhưng cậu lại là một trong những người quan trọng nhất, tôi không hy vọng nó đánh mất cậu. Sau này nếu cậu muốn cùng Quý Viên đến nhà tôi, tôi cũng sẽ mở cửa chào đón, cậu cũng không cần cảm thấy xấu hổ. Cậu bây giờ chỉ thích tôi do ảnh hưởng có hooc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!