Chương 12: (Vô Đề)

Xuống máy bay, cả nhóm Quý Thư Ngôn chia tay Trang Trình Quân, nhà Trang Trình Quân không cùng một quận với khách sạn họ đặt, lúc chia tay, anh ta còn mời cả nhóm Quý Viên đến nhà làm khách.

Quý Viên tiếc nuối lắc đầu, "Lần sau nhé đàn anh, khách sạn và hành trình của bọn em đều xếp xong hết cả rồi."

Trang Trình Quân cũng không ép nữa, "Vậy gặp lại ở trường nhé."

Anh ta cũng cùng Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp chào tạm biệt, lên một chiếc taxi đang xếp hàng trước sân bay.

🐾🐾🐾

Vì ngày đầu tiên Quý Viên đã muốn đến công viên giải trí quy mô lớn mới khai trương ở Sùng Châu, nên Quý Thư Ngôn trực tiếp đặt khách sạn bên cạnh công viên giải trí, để ngày mai thuận tiện ra vào.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Anh đặt một căn riêng, hai phòng ngủ và một phòng khách, anh và Quý Viên sẽ ở một phòng, Đoàn Chấp một mình một phòng.

Anh tắm rửa xong đi ra, tóc còn chưa khô hết, giọt nước theo cần cổ trượt xuống, bước đến gần thấy Quý Viên vẫn đang nghiên cứu bản đồ công viên giải trí, nói đùa, "Lớn tồng ngồng rồi mà vẫn thích mấy thứ này à."

Quý Viên mặc đồ ngủ hình gấu trúc, mũ đen trắng phủ lên đỉnh đầu, nhìn từ xa giống như một cái bánh gạo nếp. Cậu kháng nghị, "Công viên giải trí kiểu này chỉ dành cho người lớn chơi thôi, đâu phải là chú chưa từng đến đâu."

Quý Thư Ngôn ngồi xuống, "Quả thật sau hai mươi tuổi chú có đến nữa đâu, đều dành hết thời gian cho cháu rồi."

Anh thuận tay lấy sổ tay hướng dẫn khu vui chơi lật xem, thấy so với mấy năm trước, khu vui chơi bây giờ được mở rộng hơn rất nhiều, các hạng mục nhiều đến mức khiến người ta hoa hết cả mắt, cũng không biết Quý Viên một ngày có thể chơi hết được không.

Anh thuận miệng hỏi Đoàn Chấp ngồi bên cạnh, "Cậu cũng thích đi công viên giải trí à?"

Đoàn Chấp do sự, "Thật ra cháu cũng không đến đó nhiều lắm."

Thấy Quý Thư Ngôn đang ngẩng đầu nhìn mình, Đoàn Chấp cười cười, "Lúc còn nhỏ thì không có ai đi cùng, một mình chơi thì thấy rất chán, sau khi học trung học mới cùng bạn học đến đó vài lần."

Quý Thư Ngôn khẽ cau mày.

Không có ai đi cùng, những lời này thật ra có rất nhiều cách giải thích, nhưng khi đặt trên người Đoàn Chấp, có thể chính là ý trên mặt chữ. Anh và Đoàn Chấp quen biết cũng hơn nửa năm, chưa từng thấy cha mẹ Đoàn Chấp gọi điện thoại cho hắn bao giờ, thỉnh thoảng có điện thoại thì cũng là cô của hắn gọi, những người khác trong nhà dường như đã mất tích, không có ý hỏi thăm hắn.

Trước kia anh cũng nghe Đoàn Chấp nhắc qua, khi còn bé người chăm sóc Đoàn Chấp, đa phần đều là bảo mẫu.

Quý Thư Ngôn lau tóc, không khỏi có chút mềm lòng.

Anh đặt bản đồ công viên giải trí xuống, "Vậy hai đứa xem đi, nếu không đủ thời gian, thì chơi thêm một ngày nữa cũng được. Chú đi ngủ trước đây."

Quý Viên và Đoàn Chấp cùng nhau ngẩng đầu nhìn anh, Quý Viên hỏi, "Sao chú ngủ sớm thế?"

Quý Thư Ngôn ngáp một cái, "Cháu tưởng chú còn ở cái tuổi dồi dào tinh lực như mấy đứa à, buổi sáng chú vẫn phải làm trong bệnh viện, cả buổi chiều đều dành cho việc di chuyển, mệt đến mức không muốn làm gì nữa rồi."

Anh xua tay với hai người đó, rồi đi thẳng về phòng.

🐾🐾🐾

Sáng sớm hôm sau, Quý Viên giống như cái đồng hồ báo thức nhỏ, bảy giờ rưỡi đã bật dậy từ trên giường, gọi Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp dậy, hào hứng muốn đến công viên giải trí để dự lễ khai trương.

Quý Thư Ngôn đánh răng trong tình trạng mắt nhắm mắt mở, Đoàn Chấp đứng bên cạnh, mà Quý Viên đã ở trong phòng khách thu dọn đồ vào trong một cái ba lô nhỏ, không biết trong đó chưa bao nhiêu nhu yếu phẩm nhưng đồ ăn vặt thì nhét đầy nửa túi, như thể một đứa nhỏ đang chuẩn bị cho chuyến du xuân.

Quý Thư ngôn bật cười, lắc đầu, phun ra một đống bọt.

🐾🐾🐾

Thu dọn đồ đạc xong, ba người cùng nhau xuống lầu ăn sáng rồi đi công viên giải trí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!