Quý Thư Ngôn vừa về đến nhà, anh nhận thấy có hai đôi giày thể thao kích cỡ khác nhau được đặt dưới bậc thềm của lối vào.
Đôi nhỏ hiển nhiên là của Quý Viên, mà đôi còn lại, Quý Thư Ngôn nghĩ, hơn phân nửa là Đoàn Chấp.
Cháu trai Quý Viên của anh đang học năm hai ở đại học A, bởi vì nhà gần, cứ dăm ba hôm lại về một lần, Đoàn Chấp là người có quan hệ tốt nhất trong đám bạn cùng phòng của Quý Viên, nên thường xuyên tới đây chơi.
Nói chung, Quý Thư Ngôn rất hoan nghênh bạn bè của Quý Viên tới chơi, tuy anh thích thanh tĩnh, nhưng bạn bè của Quý Viên cũng là người biết điều, sẽ không quấy rầy quá mức.
Nhưng duy chỉ có Đoạn Chấp, Quý Thư Ngôn nghĩ, thật ra cậu ta không cần đến thường xuyên như vậy.
Anh thay giày xong, đi lên bậc thang, quả nhiên nhìn thấy Đoàn Chấp và Quý Viên ngồi cạnh nhau trên sô pha, hai người không biết đang tán gẫu cái gì, trên đầu gối đều đặt máy tính, Quý Viên khoa tay múa chân, mặc một chiếc áo thun màu trắng, trên cổ đeo Ngọc Quan Âm mà Quý Thư Ngôn mua cho, lắc lên lắc xuống.
Đoàn Chấp chống một tay lên sofa, thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm Quý Viên, hơi nhíu mày, ánh mắt màu hổ phách phản chiếu ánh đèn, chuyển động như dòng suối trong veo.
Hai người trẻ tuổi này đều là trời sinh tướng mạo tốt, ngồi cùng một chỗ cũng rất vui mắt.
Nhưng điểm khác biệt chính là, Quý Viên tuy rằng ngũ quan tinh xảo, nhưng lại là kiểu khuôn mặt búp bê ngây thơ chưa trải sự đời, diện mạo chỉ có thể nói là đáng yêu, mà không phải đẹp trai, rõ ràng đã hai mươi tuổi, thề mà vẫn luôn bị coi là học sinh trung học.
Đoàn Chấp thì khác, cao gầm một mét chính, vai rộng, eo hẹp, chân dài, khuôn mặt đường nét rõ ràng, khuôn mặt có đường nét rõ ràng, sắc sảo không chê vào đâu được, nhưng cũng là đôi mắt lại đào hoa đa tình, đồng tử có màu hơi nhạt, khi nhìn người khác nói chuyện, sẽ ánh lên vẻ trêu chọc khiến lòng người rối loạn.
Nói chung là, nhìn rất không vừa mắt.
Tất cả những điều trên xuất phát từ những suy nghĩ chủ quan của Quý Thư Ngôn.
Không còn cách nào cả, khí chất của anh và Đoàn Chấp vẫn luôn khác nhau.
Anh xách túi đi vào, hai người trên sô pha nghe thấy động tĩnh cùng nhau quay lại.
Quý Viên thấy anh lập tức đứng dậy từ sofa, vui vẻ nhào tới, vùi đầu lên vai anh, "Cậu!"
Quý Thư Ngôn mỉm cười, sờ sờ đầu Quý Viên.
Quý Viên nói là cháu trai của anh, nhưng không khác con ruột anh là mấy, chị gái và anh rể anh mất sớm, Quý Viên tám tuổi đã mất cả cha lẫn mẹ, sau đó vẫn luôn đi theo anh, cũng coi như một tay anh luôn lớn.
Anh không kết hôn nhiều năm, cũng có một phần nguyên nhân là từ Quý Viên, luôn sợ người khác đối với Quý Viên không tốt, lại sợ Quý Viên cảm thấy mình bị bỏ rơi, cuối cùng thì cứ trì hoãn như vậy, anh cảm thấy độc thân cũng rất tốt.
Quý Thư Ngôn vỗ vỗ Quý Viên, ý bảo cậu xuống khỏi người mình, ngẩng đầu nhìn thấy Đoàn Chấp đứng ở phía sau, vẻ tươi cười bèn nhạt đi, "Đoàn Chấp cũng đến à."
Đoàn Chấp ngược lại rất lễ phép, nở nụ cười vô hại, "Cháu lại tới quấy rầy chú Quý rồi."
Quý Thư Ngôn không nói tiếp, chỉ gật đầu.
Cũng may hai người kia cũng biết tính tình lãnh đạm này của anh, không để ý cho lắm.
Quý Viên lại nói với Quý Thư Ngôn, "Chú ơi, hôm nay Đoàn Chấp sẽ ở nhà chúng ta."
Quý Thư Ngôn nhướn mày theo bản năng, "Vì sao? "
Nhưng rất nhanh anh nhớ tới Đoàn Chấp vẫn ở bên cạnh, lập tức lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng.
"Hôm nay bọn cháu phải làm bài tập về lập trình, nếu chưa xong, cháu đành phải để anh Đoàn ở lại." Quý Viên không cảm thấy được sự rối rắm của chú mình, coi đó là điều đương nhiên, "Cũng chỉ mất hai mươi phút đến trường vào ngày mai, gần mà."
Quý Thư Ngôn nhất thời không nói gì.
Anh ngẩng đầu nhìn Đoàn Chấp, rất hy vọng Đoàn Chấp có thể biết điều một chút, tự mình lượn đi.
Nhưng Đoàn Chấp xưa nay không ăn ý với anh, hoàn toàn không lĩnh hội được ý tứ của anh, ngược lại còn cười tủm tỉm nhìn anh.
Quý Thư Ngôn đành phải gật đầu, "Được rồi, vậy buổi tối nhớ đừng ngủ quá muộn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!