Chương 19: (Vô Đề)

"Trả thù" là một khái niệm khá trẻ con và bốc đồng, nhưng "dạy dỗ" là một biến thể khác dịu dàng tinh tế hơn của việc trả thù.

Kim Taehyung chính xác là đang dạy cho công ty của anh họ Lee Eunjoo một bài học rất đắt. Công ty tổ chức sự kiện có tên là M&K, có một trang bán vé online khá uy tín và làm ăn chủ yếu dựa vào việc bán vé. Mang nhãn " tổ chức sự kiện" nhưng cũng chỉ tổ chức được những sự kiện ở quy mô nhỏ và kết hợp với những công ty khác để cùng thực hiện chương trình.

Giống như cách Jeon Jungkook từng đem lợi thế của mình ra làm cho cậu trai ở gara motor sống dở chết dở, Taehyung chỉ nhẹ nhàng ngồi gõ phím vài ngày, M&K đã náo loạn hết lên dù đã tốn một mớ tiền tăng cường bảo mật cho hệ thống.

Ngày đầu tiên, bốn trăm mười ba vé cho một buổi hòa nhạc do công ty phối hợp với nhạc viện được đặt trước. Vừa nghe con số bốn trăm mười ba vé, Lee Min Jae, giám đốc công ty và cũng là anh họ của Eunjoo đã giật mình. Bốn trăm mười ba vé, vừa bằng số vé mà Lee Eunjoo nhờ Min Jae giữ lại trong concert của ban nhạc Jeon Jungkook. Nhưng số vé đã đặt trước lại giao dịch thành công, công ty không thể hủy vé chỉ vì "trùng hợp." Ngày thứ hai, hệ thống bán vé của công ty bị lỗi.

Ngày thứ ba, khách hàng không thể thực hiện thanh toán trực tiếp bằng tài khoản ngân hàng.

Ngày thứ tư, giao diện của trang web đột ngột thay đổi. Ngày thứ năm, trang web hoàn toàn sập. Ngày thứ bảy, trang web trở lại hoạt động bình thường. Bốn trăm mười ba vé bị trả lại toàn bộ. Ngày thứ tám, số vé bán ra cho buổi hòa nhạc chỉ vỏn vẹn tám mươi bảy vé. Công ty cuống cuồng tung vé cho những trang bán vé khác, không còn ôm độc quyền nữa, nhưng chỉ còn lại năm tiếng đồng hồ là đã đến buổi hòa nhạc ở một sân khấu trong nhà. Sân khấu đó không phải nhà hát lớn thành phố.

Jeon Seri không bình tĩnh như bố mẹ mình, cô tuyên bố cấm cửa Lee Eunjoo đến nhà hát lớn cho đến cuối đời.

Suốt hơn một tuần, mọi hoạt động của M&K hoàn toàn bị đình trệ. Đến ngày thứ chín, Lee Min Jae gắt gỏng gọi điện thoại cho Eunjoo lúc này vẫn còn đang nằm bệnh viện "dưỡng thương". Hai người cãi nhau ầm ĩ, Min Jae hét váng lên với người bên kia đầu dây:

"Lee Eunjoo, cô đảm bảo với anh rằng Kim Taehyung không bao giờ vì tức giận một người mà làm ảnh hưởng đến nhiều người khác! Bây giờ buổi hòa nhạc có cô và vài chục sinh viên làm nền bị anh ta làm cho không bán được một vé nào, cả công ty mấy mươi người của tôi cũng không hoạt động được, cái đó gọi là không ảnh hưởng của cô sao?"

"Em hiểu anh ấy mà, trước đây anh ấy chia tay em là vì em ngứa mắt một con bé khóa dưới, nhất định không cho nó solo ngay sau em. Anh ấy rất hay để ý những chuyện như thế, bởi vì..."

Lee Min Jae mãi mãi không biết được Kim Taehyung để ý những chuyện như thế bởi vì lí do gì nếu như là em họ mình nghĩ. Anh gào một câu làm cho Lee Eunjoo im bặt:

"Bởi vì cô có phải là Jeon Jungkook đ'o đâu!"

Nghẹn giọng hồi lâu, Eunjoo lắp bắp:

"Anh... anh... không thể báo cảnh sát mạng được sao?"

"Báo cái @!$#! gì, công ty của cậu ta đăng kí kinh doanh ở nước ngoài! Theo một vụ kiện xuyên quốc gia thì công ty của anh cũng sạt nghiệp rồi, vì bốn trăm cái vé mà như thế có đáng không? Không xin lỗi Kim Taehyung thì xin lỗi Jeon Jungkook cho anh ngay lập tức!"

Đề nghị đó càng khó nuốt hơn cả đề nghị xin lỗi Taehyung. Taehyung bây giờ đã không còn là một cậu trai hai mươi tuổi ngây thơ thành thực, yêu Eunjoo và một mực tin rằng trên đời này thiên thần là có thật. Eunjoo ở bệnh viện ném loạn hết cả đồ đạc trong phòng, có phải cô là người đã góp tay với cuộc đời tạo nên Kim Taehyung của ngày hôm nay? Kim Taehyung ở tuổi hai mươi năm lại biết rằng cách nhanh nhất để khiến một người cúi đầu chính là đánh vào ví tiền của người đó, không phải đánh vào tình thương hay lẽ phải.

Tám ngày kể từ sau khi concert của ban nhạc kết thúc cũng là tròn tám ngày trang web của M&K sập lên sập xuống, thỉnh thoảng màn hình lại nở ra pháo hoa đì đùng, Lee Min Jae muối mặt tới trước ngôi nhà Taehyung thuê làm trụ sở công ty. Lúc đó anh vừa khởi chạy chương trình chống đăng nhập vào hệ thống bán vé, vẫn là một tay bấm máy một tay hí hoáy nhắn tin nhắc Jungkook ăn sáng dù cậu không hề trả lời. Taehyung đón Lee Min Jae với một nụ cười nhạt trên môi.

Minjae bất lực vặn xoắn hai tay vào với nhau, anh ngồi thu lu trong bàn trà nước rất lâu rồi mới bắt đầu mở miệng.

"Taehyung, dạo này cậu có khỏe không?"

Taehyung khoanh tay sau khi đẩy cặp kính lại trên sống mũi.

"Không."

"Ha.. haha, sức khỏe cậu có vấn đề gì sao?"

"Tâm thần tôi hơi bất ổn, rất muốn giết người."

"Vì sao vậy?"

"Vì anh và em họ của anh."

Taehyung trả lời thẳng thừng, Lee Min Jae mặt đỏ tới tận mang tai.

"ý cậu là sao?"

Xoay tay cầm của ly trà nóng sang phía Min Jae, Taehyung kéo một bên khóe miệng thành cái nhếch mép rồi nói:

"Tôi biết hôm nay anh tới đây vì mục đích gì, chỉ muốn nói với anh rằng đây là thời đại công nghệ thông tin, nếu không muốn tôi nắm thóp thì đơn giản là hãy về quê trồng rau nuôi cá. Mà chưa biết chừng đến tận đó tôi còn biết được anh mua bao nhiêu phân bón của hãng nào, cá bắt từ ao lên nhập đến cửa hàng của ai. Muộn mất rồi, là do anh em các người đụng đến người của tôi trước."

Lee Min Jae vớt vát lại vài câu cuối cùng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!