Hôm ấy, cuối cùng phương Nam cũng đón một ngày nắng đẹp.
Sau những ngày dài tuyết trắng phủ kín, đất trời rực sáng dưới ánh mặt trời chói lọi, núi non tuyết phủ lấp lánh như khoác áo bạc. Trên trời, mây trắng lững lờ, cảnh sắc đẹp như tiên cảnh, khiến lòng người ngẩn ngơ.
"Ào ào ——"
Trên không trung, vô số luồng sáng đột ngột xé toạc bầu trời, hóa thành những vệt ánh sáng dài, cùng bay về một hướng – Sương Hoa Cung ở phương Nam, nơi chuẩn bị tổ chức lễ kết đạo lữ giữa Phục Nhan và Bạch Nguyệt Ly.
Tin tức này truyền khắp đại lục, khiến các tông môn và thế gia xôn xao. Ai nấy đều phái người mang lễ vật quý giá tới chúc mừng, tạo nên cảnh tượng nhộn nhịp hiếm thấy.
Phải nói rằng, trong vạn năm qua, đây là lần đầu tiên phương Nam đón ngày hội lớn đến vậy.
Giờ phút này, trong Sương Hoa Cung đã chật kín người. Trên lối đi, bóng dáng đệ tử các môn phái, các gia tộc nối đuôi nhau không ngớt. Ngoài trời, không ít tán tu cũng lượn lờ, cùng nhau dõi theo.
Thực ra, Sương Hoa Cung chưa từng bạc đãi tán tu. Chỉ là hôm nay người đến quá đông, từ hôm qua lối đi đã kín như nêm, không còn ai rảnh để lo việc bên ngoài.
Dù vậy, nơi đây vẫn giữ không khí hài hòa. Dù là ai, cũng không dám gây rối. Từ trên cao nhìn xuống, người đứng ngoài rìa vẫn thấy rõ cảnh lễ cưới, không bị che khuất chút nào.
Lúc ấy, Minh Hi đứng tựa lan can dài bên ngoài chính điện, ánh mắt khẽ run khi nhìn khung cảnh trước mắt, giọng không nén được xúc động:
"Thật... thật tráng lệ!"
Bên cạnh, Đồng Trăn cũng buột miệng: "Đẹp đến không tin nổi!"
Phía sau, Dịch Đồ và Nguyên Hạc bước đến, ai nấy mặt mày rạng rỡ, miệng nở nụ cười: "Cảnh này thật như trong mộng. Nghĩ mà xem, trăm năm trước Sương Hoa Cung còn chưa thành lập bao lâu."
"Phải rồi, trời ơi..." Giọng Minh Hi khẽ nghẹn, nàng đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt, lòng trào dâng cảm xúc. Nàng nhìn về phía trước, giọng nói mang theo niềm vui sâu sắc:
"Cung Chủ và Bạch Nguyệt Ly, hai người họ... sắp thành đạo lữ trước ánh nhìn của cả đại lục. Thật... thật quá đẹp đẽ!"
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều nín lặng, ánh mắt chăm chú không rời, chẳng ai muốn bỏ lỡ bất kỳ khắc nào trong lễ lớn này.
Nắng sớm nhẹ nhàng trải xuống từ bầu trời cao thẳm, dát vàng l*n đ*nh núi, khiến cả Sương Hoa Cung bừng sáng rực rỡ như mộng cảnh. Đúng lúc ấy, từ đại điện phía trước vọng ra tiếng phượng hót trong trẻo, ngân vang khắp bốn bề, tựa như khúc mở màn cho ngày kết đạo lữ của hai nữ tu đứng đầu tu giới.
"Ào ào..."
Một luồng lửa bỗng chốc bùng lên dữ dội, như sóng nóng cuồn cuộn tuôn trào từ đáy vực sâu, chỉ trong chớp mắt đã xé toạc không gian yên lặng. Từ giữa ánh lửa đỏ rực ấy, một bóng chim phượng hoàng bằng vàng rực hiện ra, đôi cánh vươn rộng che phủ cả một phương trời, lông vũ óng ánh sắc kim, vừa cao quý vừa rực rỡ. Chỉ thấy nó lao vụt lên giữa hừng đông, rồi dừng lại lơ lửng trên bầu trời ngay phía trên đại điện.
"Là... Phượng Hoàng ư?!"
Ánh mắt của đám tu sĩ quanh đó đồng loạt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng chấn động ấy, trong mắt là sự sững sờ và ngỡ ngàng tột độ. Khóe môi nhiều người lẩm bẩm không thôi, như thể không thể tin rằng mình đang chứng kiến cảnh tượng ấy bằng chính đôi mắt mình.
Có lẽ trong đời tu hành của họ, đây là lần đầu được tận mắt thấy linh điểu chí tôn trong truyền thuyết – Phượng Hoàng, thứ tưởng chừng đã biến mất khỏi cõi trần từ lâu.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả. Ngay lúc ấy, trên lưng Phượng Hoàng, có một người khoác y phục đỏ rực đang đứng thẳng, hòa làm một với ánh sáng chói lóa nơi trời cao. Mọi người thoáng sững lại, rồi gần như đồng loạt nhận ra – người đang đứng trên lưng linh điểu ấy, chính là Phục Nhan.
Nàng khoác chiếc áo dài đỏ tươi như ngọn lửa, giống như một đóa hồng kiêu hãnh mọc lên giữa núi tuyết, toát ra khí thế ngút trời. Mái tóc dài được búi cao, trên tóc là một chiếc trâm Bộ Dao khẽ đung đưa theo gió, ánh lên tia sáng nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu hãnh. Giữa hai hàng lông mày thanh tú, một chấm chu sa đỏ nổi bật, càng khiến gương mặt nàng trở nên rạng rỡ, đẹp đến mức người ta khó lòng rời mắt.
Lúc đám người vẫn còn đang ngây ngất trước dung nhan đó, bất ngờ một tiếng rồng gầm vang dội, như sấm động trời giáng xuống từ trên cao.
"Rầm rầm ——"
Chưa kịp để mọi người định thần, một con Hắc Long đen bóng như mực đã gầm thét bay vọt ra từ nơi sâu thẳm trong Sương Hoa Cung, thân hình uốn lượn như dải ngân hà u tối. Trong nháy mắt, nó đã vươn cao, sánh vai cùng Phượng Hoàng, lơ lửng giữa trời, hai bên giáp mặt.
"Trời ơi... Long tộc và Phượng tộc... vẫn chưa tuyệt chủng sao?! Không thể tin nổi! Ta... ta lại được chứng kiến cảnh Long Phượng cùng hiện thân! Kiếp này tu luyện không uổng rồi!"
Một tiếng thở dài kinh ngạc vang lên giữa đám đông, rồi lập tức dẫn theo vô số tiếng hô kinh động. Tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, nơi Hắc Long và Phượng Hoàng giăng ngang bầu trời, ai nấy đều sững sờ, xúc động khôn cùng.
Rồi ánh mắt bọn họ lập tức bị cuốn theo một thân ảnh đang đứng trên lưng Hắc Long – một người khoác bộ y phục trắng tinh khôi, thanh khiết như tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!