Chỉ hai câu nói bâng quơ đã khiến chiếc mặt nạ kiêu ngạo của Dư Uyển xuất hiện vết rạn, cô ta hừ lạnh một tiếng:
"Vẫn mồm mép tép nhảy như ngày nào."
Miêu Dĩnh đứng bên cạnh hóng hớt đã hiểu ra câu chuyện nên không nhịn được che miệng cười khẽ.
Hóa ra là tình địch à...
"Nếu mọi người đã quen biết nhau rồi thì tôi không cần giới thiệu nữa nhé. Mau đi ăn cơm đi, muộn lắm rồi đấy."
Miêu Dĩnh lên tiếng giảng hòa để kết thúc chủ đề này.
Nhưng Dư Uyển vẫn không cam lòng, cô ta khoanh tay bước lên đánh giá Kiều Dĩ Miên từ đầu đến chân rồi lườm nguýt đầy vẻ chê bai.
"Có điều... dù cô có giỏi giang đến đâu thì cuối cùng chẳng phải vẫn chôn chân ở cái tòa soạn nhỏ bé rách nát Báo Chiều Sở Thành đó sao? Thật phí công mấy năm trời tranh giành học bổng với tôi."
Kiều Dĩ Miên chẳng hề để tâm mà cười hùa theo: "Đúng vậy, tiếc thật đấy, ai bảo tôi không có người thân quyền cao chức trọng chứ."
Dư Uyển trợn tròn mắt cao giọng: "Cô nói linh tinh cái gì đấy! Tôi thi vào đây bằng thực lực của mình! Cô đừng có mà ngậm máu phun người!"
Kiều Dĩ Miên nhún vai dửng dưng: "Ồ, vậy cô giỏi thật đấy, bái phục."
Nói xong cô cười đầy ẩn ý rồi đi thẳng về chỗ ngồi.
"Cô!" Dư Uyển tức đến mức cắn chặt môi đỏ, đôi mắt được trang điểm kỹ lưỡng vương nét giận dữ chẳng khác nào con mèo bị giẫm phải đuôi.
Mạnh Trường Phong sợ hai người lại cãi nhau nên vội vàng cắt ngang và gọi Dư Uyển đi ăn cơm.
"Đừng ôn chuyện cũ nữa, mau đi ăn cơm thôi! Tôi đói chết mất rồi!"
Dư Uyển hậm hực hừ một tiếng rồi đùng đùng bỏ ra khỏi văn phòng.
Xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại khiến Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm.
Suốt thời đại học cô và Dư Uyển luôn không hợp nhau.
Ban đầu là tranh thứ hạng thi cử, tranh học bổng, sau đó là tranh chức chủ nhiệm câu lạc bộ, tranh cán bộ hội sinh viên sau đó sau nữa phát triển thành tranh đàn ông...
Tất nhiên đàn ông là do Dư Uyển cứ khăng khăng đòi tranh với cô chứ cô thì hận không thể dâng tặng hai tay cho rảnh nợ.
Năm thứ tư đại học, đài truyền hình Lâm Xuyên đến trường tuyển thực tập sinh, cô và Dư Uyển cùng đăng ký.
Nhưng lúc đó chỉ còn lại đúng một suất.
Hai người cùng các bạn khác tham gia thi viết và phỏng vấn, cô đều đứng nhất cả hai vòng.
Tất cả mọi người đều nghĩ suất thực tập này chắc chắn thuộc về cô rồi, nào ngờ kết quả người được chọn lại là Dư Uyển.
Lý do đài truyền hình đưa ra rất đơn giản: Dư Uyển từng làm livestream và tài khoản có hơn năm trăm người theo dõi.
Lúc ấy Kiều Dĩ Miên tin là thật, dù không cam tâm nhưng cũng chẳng oán trách gì.
Mãi về sau nghe Thời Diên kể cô mới biết dượng của Dư Uyển là Phó đài trưởng đài truyền hình và chính ông ta đã chỉ định Dư Uyển vào thực tập.
Lúc này cô mới vỡ lẽ.
Hết kỳ thực tập, Dư Uyển thuận lợi ở lại đài truyền hình Lâm Xuyên.
Còn cô đành lùi một bước về làm ở Báo Chiều Sở Thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!