Hai chữ này rõ ràng phải vương chút dịu dàng nhưng khi thốt ra từ miệng người đàn ông này lại chẳng có lấy nửa phần lãng mạn mà ngược lại còn mang đầy áp lực.
Nó giống hệt thái độ của một bậc phụ huynh nghiêm khắc đang đối mặt với đứa trẻ nghịch ngợm vậy.
Kiều Dĩ Miên sững sờ mất hai giây rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng "Vâng" một tiếng rồi ngoan ngoãn mở cửa xuống xe.
Y tá lập tức đẩy xe lăn tiến lên đón cô.
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhận ra y tá đã đặc biệt đợi mình ở đây, chắc hẳn là đã nhận được tin báo từ trước.
Cô không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại người đàn ông trong xe lần nữa.
Ánh sáng trong xe lờ mờ khiến đường nét ngũ quan của anh trở nên nhạt nhòa nhưng đôi mắt kia lại sáng rực lạ thường.
Đối phương gật đầu với cô cùng vẻ mặt không có gì khác lạ.
Kiều Dĩ Miên vẫy tay chào anh với tâm trạng phức tạp.
Đợi xe đi khuất thì cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi lên xe lăn để y tá đẩy vào bệnh viện.
Chu Hằng rõ ràng đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ nên cả chặng đường đều thông suốt không trở ngại.
Cô cứ thế được người ta đẩy đi kiểm tra, chụp chiếu rồi kê đơn và tận hưởng đãi ngộ VVIP một lần trong đời.
Trong lúc đợi kết quả chụp phim thì Kiều Dĩ Miên không kìm được mà nói với Chu Hằng:
"Anh Chu này, anh cứ đi làm việc trước đi, đồng nghiệp của tôi lát nữa sẽ tới ngay thôi."
Chu Hằng cười lắc đầu: "Không sao đâu, làm việc thì phải có đầu có đuôi chứ."
Thấy anh ta không có ý định rời đi nên Kiều Dĩ Miên đành thôi.
Một lúc sau Tống Nam Tinh vội vã chạy tới và kết quả chụp phim cũng đã có, may mắn là không bị tổn thương đến xương.
Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Dĩ Miên chuyển tiền thuốc men cho Chu Hằng nhưng bị anh ta từ chối.
"Yên tâm đi, khoản tiền này tôi sẽ tìm người đâm vào cô để thanh toán."
Chu Hằng khẽ hừ một tiếng:
"Thằng nhóc đó đúng là tự làm tự chịu, chạy xe trên cao tốc nhanh như thế nên vừa rồi bị tông gãy xương rồi. Nếu không phải thấy nó bị đưa thẳng vào bệnh viện thì kiểu gì tôi cũng phải áp giải nó đến xin lỗi cô. Nhưng sau khi xuất viện thì nó sẽ bị tạm giam và bằng lái cũng bị thu hồi, đời này coi như hết duyên với xe phân khối lớn rồi."
Kiều Dĩ Miên cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà anh ta đã nghe ngóng tình hình rõ ràng đến thế.
"Anh Chu, hôm nay các anh đã giúp tôi nhiều như vậy mà tôi còn chưa biết tên đầy đủ của anh? Để tôi còn lưu tên trên WeChat nữa."
Chu Hằng cười đáp: "Chu Hằng, Hằng trong hằng tinh."
Sau khi tạm biệt nhau, Kiều Dĩ Miên ngồi trên taxi gõ tên Chu Hằng vào trình duyệt tìm kiếm nhưng lại ra một loạt người trùng tên.
Cô lướt xem vài người nhưng chẳng tìm thấy thông tin của đối phương nên không biết rốt cuộc anh ta có thân phận gì.
Tắt màn hình điện thoại, Kiều Dĩ Miên nhìn bầu trời đang dần hửng nắng ngoài cửa sổ mà trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ người đàn ông trong xe, cô cứ cảm thấy... dường như đã gặp anh ở đâu đó rồi.
Hai người bắt xe đến thẳng chỗ ở do đài truyền hình sắp xếp, đó là một khách sạn cách đài một con phố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!