Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2)

Kiều Dĩ Miên càng nghe càng thấy vô lý.

Hai năm Thời Diên theo đuổi cô, đúng là có mua hoa mua đồ ăn nhưng cô chưa bao giờ nhận.

Mãi đến khi đồng ý quen nhau, cô mới bắt đầu nhận quà của anh ta nhưng cũng chỉ giới hạn ở những món đồ giá trị không cao.

Thời Diên tiêu tiền như nước, lúc hai người đi dạo phố, chỉ cần cô nhìn cái túi hay bộ quần áo nào đó lâu hơn một chút là anh ta không chớp mắt đi quẹt thẻ ngay.

Lần nào cô cũng phải cố hết sức giữ ví của anh ta lại mới ngăn được hành động tiêu xài bốc đồng đó.

Cho dù lễ tết nhận quà của anh ta thì cô cũng mua quà tặng lại.

Hai người có qua có lại, chẳng phải chuyện rất bình thường sao?

Kiều Dĩ Miên nhanh chóng nhớ lại những món quà đã nhận trong năm qua cũng chẳng có gì quá đắt tiền, thực sự không hiểu sao lại thành lừa tiền con trai bà ta rồi?

"Bà Tưởng, dù bà có tìm luật sư thì cũng phải cung cấp bằng chứng."

Tưởng Mai hừ lạnh: "Mấy năm nay con trai tôi mời bạn học cô ăn cơm, mời đồng nghiệp cô uống trà chiều, đưa em trai cô đi ăn uống chơi bời, từng khoản tiền đó chẳng lẽ không phải nợ cô gây ra?"

"Đó là con trai bà tự nguyện."

Kiều Dĩ Miên mất kiên nhẫn đáp trả:

"Anh ta muốn theo đuổi người ta, sẵn sàng chọn cách đó, liên quan gì đến tôi? Bà không vui thì đi khóa thẻ ngân hàng của con trai bà lại, quản lý từ đầu nguồn ấy. Tôi có phải mật khẩu đâu, sao quản được anh ta tiêu tiền cho ai."

Tưởng Mai biết ngay cô sẽ không chịu thừa nhận, tức giận cười khẩy:

"Thế tiền nó xin việc cho em trai cô thì sao? Tiền móc nối quan hệ cho công việc của cô thì sao? Ngay cả tiền viện phí của bố cô năm đó, nó đã đóng bao nhiêu, cô vẫn thản nhiên nhận lấy à? À đúng rồi, cô còn có thể nói là nó tự nguyện đúng không? Loại đàn bà thấy tiền sáng mắt như cô tôi gặp nhiều rồi..."

"Nói cho rõ ràng." Kiều Dĩ Miên nhíu mày ngắt lời bà ta: "Anh ta xin việc cho tôi, đóng viện phí cho bố tôi lúc nào?"

Công việc của Thẩm Lăng Xuyên đúng là Thời Diên nhờ người tìm giúp, lúc đó cô bảo muốn cảm ơn người trung gian thì anh ta xua tay, vẻ mặt bất cần nói: "Đều là anh em cả, một câu nói thôi, anh nhờ hắn tìm việc là nể mặt hắn đấy."

Thời Diên nhiều bạn bè, thấy anh ta thái độ như vậy nên cô tin là thật.

Không ngờ lại còn có ẩn tình?

"Đừng có giả vờ với tôi!" Giọng Tưởng Mai đột ngột cao vút: "Gần đây tôi mới biết, nó thế mà lại chi cho cô, cho nhà cô nhiều tiền như thế! Cô còn định giả ngu với tôi à? Giờ tôi gửi danh sách cho cô xem!

Tôi cảnh cáo cô từ hôm nay trở đi, từng đồng con trai tôi tiêu cho cô, tốt nhất cô trả lại không thiếu một xu! Nếu không, tôi sẽ cho cô thân bại danh liệt!"

Tưởng Mai cúp máy, ngay sau đó, một tin nhắn hình ảnh được gửi tới, trên đó là ảnh chụp màn hình chi tiêu và ghi chú viết tay.

Kiều Dĩ Miên xem kỹ từng mục, mày nhíu chặt.

Rốt cuộc Thời Diên đã giấu cô bao nhiêu chuyện?

Trong danh sách, khoản tiền sớm nhất là ba năm trước, trả viện phí cho bệnh viện.

Lúc đó, Thời Diên mới theo đuổi cô chưa bao lâu, cô còn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Anh ta lại hỏi thăm được bệnh viện bố cô nằm, đặc biệt mua hoa đến thăm.

Lúc đó cô tan học đi làm gia sư, tối đến bệnh viện cô ruột mới kể ban ngày có một cậu con trai đẹp trai đến thăm, tự xưng là bạn học của Kiều Dĩ Miên.

Cô ruột có ấn tượng rất tốt với Thời Diên, hỏi han cô đủ điều còn bóng gió hỏi xem có phải bạn trai cô không.

Lúc đó Kiều Dĩ Miên thấy hơi phiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!