Kiều Dĩ Miên không hề xa lạ với cái tên Khang Quân Văn
- Đài trưởng đài truyền hình Lâm Xuyên.
Nghe giọng điệu của đối phương thì có vẻ như hai người họ rất thân thiết.
Cộng thêm việc lúc nãy đội trưởng đội cảnh sát giao thông đích thân tới xử lý tai nạn cùng thái độ cung kính đối với người này thì chứng tỏ thân phận của đối phương tuyệt đối không phải dạng vừa.
Chu Hằng làm việc cẩn trọng và dứt khoát, anh ta bật loa ngoài gọi thẳng cho Khang Quân Văn và chỉ cần vài ba câu đã nói rõ tình hình.
Ở đầu dây bên kia Đài trưởng Khang tỏ vẻ thông cảm: "Đường tuyết trơn trượt nên bảo các cô cậu ấy không cần vội, báo danh muộn chút cũng không sao."
Nói xong ông ta còn cười ha hả nhờ anh ta gửi lời hỏi thăm đến ngài Chấp chính quan.
Kiều Dĩ Miên cứ thế bị Tống Nam Tinh "nhét" vào trong xe.
Cậu ta vẫy tay với cô qua cửa kính xe: "Chị cứ yên tâm đi! Chuyện xe kéo bên này em lo được! Đợi xử lý xong xuôi em sẽ đến bệnh viện tìm chị ngay!"
Một vụ va chạm xe mà đối phương chẳng những không truy cứu trách nhiệm lại còn đưa cô
- một "thương binh"
- đến bệnh viện.
Kiều Dĩ Miên thực sự cảm thấy mình gặp may mắn lớn nên khi ngồi lên xe cô lại lên tiếng cảm ơn lần nữa: "Thật sự là làm phiền các anh quá."
Lê Diệu ngồi bắt chéo chân với tư thế thoải mái ở đầu bên kia và chỉ khẽ gật đầu trước lời cảm ơn của cô.
"Không có gì. Tiện đường thôi."
Kiều Dĩ Miên nhận ra đối phương là người ít nói nên cũng không khách sáo bắt chuyện thêm.
Xe lăn bánh và nửa đoạn đường sau vô cùng thuận lợi.
Ban đầu Kiều Dĩ Miên không nhận ra điều gì khác thường nhưng lâu dần mới cảm thấy bầu không khí trong xe có chút không đúng.
Trong xe tính cả cô là bốn người nhưng chẳng ai nói chuyện với nhau, chỉ có tiếng xe chạy rì rầm cùng tiếng hít thở khe khẽ của mấy người.
Cô có thể cảm nhận được một áp lực vô hình.
Nguồn gốc chẳng khó để nhận ra, chính là người đàn ông bên cạnh.
Kiều Dĩ Miên giả vờ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ để lén lút liếc nhìn đối phương.
Người đàn ông rũ mắt nhìn tập tài liệu đang mở trên đùi, ngón tay thon dài lật giở từng trang giấy với khớp xương như ngọc trông thật đẹp mắt.
Ánh nắng nhàn nhạt của ngày đông xuyên qua cửa kính xe chiếu vào bị đường nét gương mặt ưu việt của anh cắt ngang khiến ngũ quan ngược sáng càng thêm vẻ cô độc và cao quý.
Trong hai năm thực tập và làm việc, Kiều Dĩ Miên từng phỏng vấn vài nhân vật có máu mặt ở Sở Thành và cũng từng chứng kiến khí trường của những người có địa vị cao.
Nhưng người có thể tỏa ra uy áp mạnh mẽ mà chẳng cần làm gì như người ngồi bên cạnh này thì cô hầu như chưa từng gặp.
Nhớ lại cuộc đối thoại thân mật vừa rồi của "anh trai họ Chu" kia với Khang Quân Văn và đội trưởng cảnh sát giao thông thì cô không khỏi đoán già đoán non về thân phận của người trong xe.
Có quyền có thế, chắc chắn không đơn giản.
Vừa định thần lại thì bỗng nghe người đàn ông bên cạnh hỏi: "Cô là người Sở Thành à?"
Kiều Dĩ Miên vội quay đầu nhìn sang, ánh mắt người đàn ông nhìn cô tĩnh lặng và nghiêm túc, giọng nói cũng ôn hòa nên đã trung hòa bớt phần nào khí trường quá mức sắc bén kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!