Chương 49: Động lòng rồi phải không?

Ánh mắt Kiều Dĩ Miên tối sầm lại, cười khẩy: "Cậu nghĩ đơn giản quá."

Nếu không có chuyến khảo sát lần này, e là cô cũng không cảm nhận trực quan được quyền thế và địa vị của Chấp chính quan.

Đừng nói đến cái nơi nhỏ bé như thị trấn Tây Sở, ngay cả lãnh đạo lớn nhất Sở Thành khi gặp Lê Diệu cũng phải khúm núm, cung kính hết mực.

Cộng thêm bối cảnh ở Bắc Kinh của anh, tuyệt đối không phải người dân thường như cô có thể chống lại được.

Còn dám viết văn tế bóc phốt anh?

E là không chỉ mất việc đơn giản thế đâu.

Tuy Kiều Dĩ Miên vẫn còn chút ngạo khí nhưng chuyện lấy trứng chọi đá này cô không đáng phải làm.

Chỉ trách mình nhìn người không rõ, coi như ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.

Hạ Vân Phỉ cau mày: "Người đó rốt cuộc là ai thế? Khiến cậu kiêng dè như vậy? Cậu ở tòa soạn hai năm rồi vẫn yên lành, vậy chắc không phải lãnh đạo tòa soạn.

Cô ấy chỉ tay lên trần nhà: "Cao hơn nữa?"

"Đừng hỏi nữa, tóm lại là không dễ chọc."

Kiều Dĩ Miên cầm hộp kẹo trên bàn trà, chọn một viên kẹo mềm vị lê xé ra bỏ vào miệng.

Hạ Vân Phỉ thấy cô vẻ mặt thất vọng, chán nản, cứ cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

Cô ấy quan sát kỹ biểu cảm của Kiều Dĩ Miên, bỗng nhiên hỏi lại:

"Miên Miên, không phải cậu... động lòng với vị lãnh đạo đó rồi chứ?"

Kiều Dĩ Miên giật mình suýt nuốt chửng viên kẹo...

"Đừng nói linh tinh, sao tớ có thể động lòng với loại người đó chứ?"

Hạ Vân Phỉ trầm ngâm: "Cũng có thể là lúc cậu động lòng thì chưa biết anh ta là loại người này."

Kiều Dĩ Miên ngậm viên kẹo, nhất thời không nói nên lời.

Trong đầu dường như có thứ gì đó vô hình bay qua bay lại nhưng cô không tài nào nắm bắt được.

"Tạm thời tớ không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm." Kiều Dĩ Miên nhai hai cái, vị lê lập tức tràn ngập khoang miệng.

Cô chợt nhớ đến ly nước lê tối qua, trong lòng ít nhiều cũng thấy phiền muộn, nhai nát viên kẹo rồi nuốt xuống.

"Đàn ông là thứ không đáng tin nhất."

Nghĩ đến Thời Diên, lúc trước theo đuổi cô thành tâm thành ý biết bao, hận không thể bố cáo cho cả thế giới biết mình yêu cô.

Nhưng kết quả thì sao?

Chẳng qua chỉ là một trò đùa hoang đường.

Kiều Dĩ Miên nghịch vỏ kẹo trong tay, giọng xa xăm: "Lúc yêu cậu thì cậu là cả thế giới; lúc hết yêu rồi thì đá thẳng cậu ra khỏi thế giới của anh ta."

Hạ Vân Phỉ bất lực: "Cũng có thể là do gặp không đúng người thôi."

Trước đây Kiều Dĩ Miên kể với cô ấy là chia tay Thời Diên rồi nhưng nguyên nhân cụ thể thì chưa nói rõ.

Hai người hiếm khi có thời gian gặp nhau, Hạ Vân Phỉ không kìm được hỏi thêm vài câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!