Chương 48: (Vô Đề)

Đoàn xe dừng trước cửa khách sạn rất lâu nhưng chiếc xe dẫn đầu vẫn chưa khởi động.

Mấy vị quan chức Chấp chính sảnh ngồi xe sau lấy làm lạ, thấy Ngô Tùng đi ngang qua liền hỏi:

"Thư ký Ngô, sao chưa đi thế?"

Ngô Tùng vội vàng nói một câu "Người chưa đến đông đủ" rồi rảo bước về phía xe trước.

Mấy vị quan chức ngẫm nghĩ, thành viên trong đoàn đều có mặt ở cửa khách sạn rồi mà còn thiếu ai nữa?

Đột nhiên, họ nhớ ra: Cô phóng viên Tiểu Kiều kia vẫn chưa đến.

Nhìn đồng hồ đã quá giờ xuất phát nửa tiếng rồi, mấy ngày nay đây là lần đầu tiên cô bé này đến muộn...

Ngô Tùng bước nhanh đến bên chiếc xe dẫn đầu, cửa kính xe từ từ hạ xuống, khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của Lê Diệu không chút biểu cảm, nhìn thôi cũng thấy sợ.

Ngô Tùng nuốt nước bọt cái ực nhưng vẫn thành thật báo cáo: "Thưa Chấp chính quan đã liên lạc với phóng viên Kiều rồi ạ. Cô ấy bảo, không đến."

Bàn tay Lê Diệu đặt trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, im lặng không nói gì.

Ngô Tùng đứng bên xe không biết làm sao, ướm hỏi: "Hay là ngài nhắn tin cho cô ấy xem sao?"

Lê Diệu quay đầu nhìn anh ta, đôi mắt lạnh lẽo: "Tôi rảnh lắm à?"

Ngô Tùng lập tức ngậm miệng, thầm oán thán:

Ngài không rảnh mà ngồi lỳ trong xe hơn nửa tiếng, chẳng phải để đợi người ta đến sao?

Nhưng anh ta không dám nói, chỉ biết cúi đầu im lặng như con chim cút.

Lê Diệu thu hồi tầm mắt, lồng ngực phập phồng mạnh, quai hàm bạnh ra.

"Đi thôi."

Đoàn xe từ từ lăn bánh rời khỏi khách sạn, sắc mặt đại lãnh đạo càng thêm u ám.

Chiếc điện thoại đặt trên ghế bên cạnh màn hình vẫn sáng, hiển thị tin nhắn anh vừa gửi cho [Phóng viên Tiểu Kiều] vài phút trước.

Tiếc là tin nhắn gửi không thành công.

Trên màn hình chỉ có dấu chấm than đỏ lòm và thông báo của hệ thống yêu cầu kết bạn.

Anh, bị chặn rồi.

Kiều Dĩ Miên vẻ mặt nghiêm trọng đứng trong phòng làm việc của Tổng biên tập.

"Tại sao lại chấm dứt hợp đồng với tôi? Tôi vi phạm điều khoản nào trong hợp đồng ạ?"

Tổng biên tập có chút khó xử, cân nhắc nói:

"Tiểu Kiều à, chúng ta cũng quen biết hai năm rồi, tình hình của cô tôi biết rõ. Năng lực làm việc tốt, bài phỏng vấn xuất sắc lại không ngại khó ngại khổ, có thể nói trong đám trẻ cô là người nổi bật nhất, năng lực của cô mọi người đều thấy rõ..."

Ông ta thở dài: "Nhưng bên trên đã chỉ thị rồi, bắt buộc phải cho cô nghỉ việc, tôi cũng hết cách."

"Bên trên? Bên trên nào ạ?" Ánh mắt Kiều Dĩ Miên cố chấp: "Giám đốc phải không ạ? Hay là cao hơn nữa?"

Tổng biên tập lắc đầu: "Nhiều hơn nữa tôi cũng không rõ, tôi cũng chỉ làm theo chỉ thị thôi."

Mắt Kiều Dĩ Miên đỏ hoe: "Tôi đã thi biên chế của tòa soạn rồi, thi viết cũng qua rồi! Giờ ngài đột nhiên nói với tôi thế này..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!