Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2)

Tâm trạng Kiều Dĩ Miên phức tạp khó tả.

Nhưng cô cũng hiểu được.

Đại lãnh đạo bề ngoài dù có đạo mạo nghiêm túc đến đâu thì cũng là đàn ông.

Hơn 30 tuổi rồi, có nhu cầu cũng là bình thường.

Cô chỉ vô tình phát hiện ra "bí mật nhỏ" của đối phương thôi, chẳng có gì to tát cả.

Điều duy nhất thất bại là cô đã ném "công cụ gây án" của người ta vào thùng rác rồi, giờ phải làm sao đây?

Giả ngu không biết rồi lẳng lặng rời đi?

Hay là thú nhận với đại lãnh đạo, nhặt từ thùng rác ra bảo anh đừng chê bẩn cứ dùng tiếp, dù sao bên trong cũng chưa bẩn?

Hay là...

Lén đặt thêm một phần nữa mang đến?

Kiều Dĩ Miên vẻ mặt phức tạp, nội tâm đấu tranh dữ dội.

Nhưng cô cũng tò mò, mấy ngày nay chưa thấy Chấp chính quan đi cùng cô gái nào.

Chẳng lẽ anh thích... tự xử hơn?

Đầu óc chứa đầy những suy nghĩ đen tối, mãi đến khi ánh mắt bình tĩnh sâu thẳm của anh chiếu thẳng vào cô, Kiều Dĩ Miên mới vội vàng ngừng suy diễn linh tinh.

Nước cũng uống xong rồi, ở lại nữa thì không hay.

Cô vừa định xin phép cáo lui thì thấy Lê Diệu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh trên ghế sofa, giọng ôn hòa: "Ngồi chút đi."

Kiều Dĩ Miên do dự không nhúc nhích, Lê Diệu cười một cái.

"Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu?"

Sợ... thì cũng không sợ lắm, chỉ sợ làm phiền "cuộc sống về đêm" của ngài thôi.

Kiều Dĩ Miên cứ tưởng anh còn chuyện gì muốn dặn dò nên ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, giữ một khoảng cách nhất định với anh.

Cô nghĩ nếu là người khác, có lẽ khi phát hiện đi nhầm phòng cô đã bỏ đi ngay rồi.

Nhưng người này là Chấp chính quan, làm người quang minh chính đại, cô không cảm thấy có gì nguy hiểm.

Nên cũng không đề phòng nhiều.

Ý nghĩ này vừa nhen nhóm, Kiều Dĩ Miên đã giật mình.

Từ bao giờ cô lại mất cảnh giác với người đàn ông này thế?

Lê Diệu nghiêng đầu quan sát cô, cứ cảm thấy cô gái nhỏ tối nay là lạ.

Không chỉ là cách ăn mặc trang điểm khác biệt mà là ánh mắt cô cứ toát lên vẻ kỳ quái và không tự nhiên.

Nhìn kỹ lại thì chẳng thấy manh mối gì.

Ánh mắt dừng lại trên tấm thẻ phòng cô nắm chặt trong tay, mí mắt Lê Diệu giật nhẹ.

Cầm nhầm thẻ phòng: "vô tình" xông vào phòng anh lại chủ động lấy nước cho anh uống còn chu đáo vặn nắp chai...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!