Triệu Thừa Trạch là Trưởng ban Tuyên giáo, quản lý trực tiếp đài truyền hình và tòa soạn báo, được coi là cấp trên trực tiếp của hai người.
Giang Nhiên thường xuyên làm việc với ông ta nên quan hệ thân thiết hơn Kiều Dĩ Miên nhiều, nghe vậy cười nói: "Vừa nói chuyện với Tiểu Kiều về chuyến khảo sát mấy ngày nay, chắc mai họ đi rồi, lần sau gặp lại chẳng biết bao giờ."
Triệu Thừa Trạch nhìn bà đầy ẩn ý: "Mắt nhìn người nhìn việc của Đài trưởng Giang độc thật đấy."
Nói xong đặt hai ly rượu trong tay xuống trước mặt hai người: "Mời hai người đẹp."
Ly của hai người vừa khéo cũng cạn, Giang Nhiên cảm ơn, thản nhiên nhấp một ngụm nhỏ.
Trong ly thủy tinh trong suốt, chất lỏng màu đỏ sẫm tỏa ra hương thơm ngọt ngào của trái cây, uống vào cũng đậm đà hương vị trái cây, nồng nàn.
"Ừm, rượu này ngon đấy." Giang Nhiên nhìn Kiều Dĩ Miên, ra hiệu: "Nếm thử xem."
Kiều Dĩ Miên thấy bà uống tự nhiên như vậy nên cũng không e dè gì, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ.
Cô tuy biết uống rượu nhưng không hay uống, một là tửu lượng kém, hai là... tửu phẩm (phẩm chất khi say) khá tệ.
Nghe Thẩm Lăng Xuyên kể, có một lần cô tụ tập với bạn bè uống say, trên đường về cứ thò đầu ra ngoài cửa sổ trời, bảo là có cảm giác như đang cưỡi ngựa phi nước đại còn bảo mình là cái thế anh hùng cứu vớt chúng sinh.
Về đến nhà cô cũng không yên, hát hò với cái vòi hoa sen, vô tình chạm vào công tắc làm nước bắn đầy mặt.
Lúc Hứa Vãn Phương vào nhà vệ sinh tìm cô thì thấy cô đang ngồi bệt dưới đất ướt sũng, cầm bánh xà phòng áp vào tai giả làm điện thoại cười ngốc nghếch.
Thấy Hứa Vãn Phương, cô ôm chầm lấy bà làm nũng, bảo cô gọi điện cho bà mãi sao giờ bà mới đến đón cô về...
Thẩm Lăng Xuyên cứ nhớ đến là cười nhạo cô một trận còn đặc biệt quay video lại, mỗi lần buồn lôi ra xem giải trí.
Kiều Dĩ Miên xấu hổ muốn chết, sau đó cũng ít uống rượu ở ngoài, dù thỉnh thoảng uống vài ly cũng phải giữ cho đầu óc tỉnh táo.
Tóm lại là không thể để mất mặt như lần trước nữa.
Ly rượu vang đỏ trước mặt cũng không nhiều, chắc không đến nỗi say, cô dứt khoát uống từ từ hết.
Đúng như lời Giang Nhiên nói, hương vị rất ngon, nhìn là biết hàng cao cấp.
Hai người nói chuyện thêm vài câu thì có người đến tìm Giang Nhiên.
Bà đi rồi, Triệu Thừa Trạch thuận thế ngồi vào chỗ của Giang Nhiên, cười nói với Kiều Dĩ Miên.
"Phóng viên Tiểu Kiều, sau này nếu có ngày một bước lên mây thì đừng quên chúng tôi đấy nhé!"
Kiều Dĩ Miên biết đối phương chỉ đang nói khách sáo, vội đáp:
"Trưởng ban Triệu đừng cười tôi, tôi chỉ là phóng viên quèn, bao giờ mới một bước lên mây được chứ. Ngược lại là ngài tuổi trẻ tài cao, sau này quan lộ thênh thang, chúng tôi còn phải nhờ ngài che chở nhiều ấy chứ."
"Khéo ăn khéo nói thật." Triệu Thừa Trạch cười ha hả, cười xong lại hạ giọng: "Hèn gì Chấp chính quan cứ khen cô sau lưng mãi."
Ba chữ "Chấp chính quan" như chạm vào công tắc nào đó khiến tim Kiều Dĩ Miên run lên.
Những lời Giang Nhiên nói lúc nãy lại vang vọng bên tai, cô bỗng thấy má nóng lên, nhịp tim cũng nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Triệu Thừa Trạch thấy má cô ửng hồng thì đoán rượu đã ngấm rồi.
Ly rượu này không bỏ thêm thứ gì cả, chỉ là hậu vị khá mạnh.
Ông ta chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền, thành công thì có lợi cho mình, không thành công cũng chẳng bẩn tay, không cần thiết để lại chứng cứ gì cho mình.
Trước đó ông ta đã hỏi thăm người trong tòa soạn, biết tửu lượng Kiều Dĩ Miên kém, thuộc loại ba ly là gục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!