Thời Nguyên Thịnh hít sâu một hơi, giọng điệu mất kiên nhẫn: "Thôi thôi, suốt ngày chỉ biết la lối om sòm, bà mà có bản lĩnh thật thì quản cho tốt con trai bà đi, đừng để nó ra ngoài làm mất mặt tôi!"
"Nói như thể nó không phải con trai ông ấy! Ông..."
Chưa nói hết câu, Thời Nguyên Thịnh đã cúp máy cái rụp.
"Đồ khốn nạn! Nói cũng không cho người ta nói hết!" Tưởng Mai ném điện thoại sang một bên, khoanh tay ngồi trên ghế sofa hờn dỗi.
"Bố thì vô tình, con lại là kẻ si tình, chẳng biết giống ai!"
Bà ta ngẩng đầu nhìn về phía tầng hai, hừ lạnh: "Vì một con hồ ly tinh mà tốn tiền tốn sức, giờ bị người ta đá một cái, đến vốn liếng cũng không vớt vát được gì!"
Nói xong, dường như nghĩ đến điều gì, Tưởng Mai hất cằm lên, ánh mắt đầy oán hận: "Thế thì mẹ sẽ thay con tính sổ với nó đàng hoàng!"
Cả buổi tối, người bên cạnh Lê Diệu thay đổi hết tốp này đến tốp khác, Kiều Dĩ Miên mãi không có cơ hội nói chuyện với anh.
Anh mới nhậm chức lại là lần đầu tiên đến Sở Thành, tất cả lãnh đạo địa phương và cấp cao các công ty đều muốn thể hiện sự tồn tại trước mặt anh.
Cộng thêm tối nay tâm trạng anh có vẻ tốt, mọi người mạnh dạn đến báo cáo công việc, bàn về quy hoạch phát triển, thậm chí còn có người mời rượu anh, anh cũng không từ chối.
Dù mọi người có chừng mực lại có Ngô Tùng đỡ rượu giúp nhưng Lê Diệu ít nhiều cũng uống một chút, mặt hơi ửng đỏ.
Ngô Tùng bên cạnh hạ giọng hỏi: "Thưa Chấp chính quan, hay là lên lầu nghỉ ngơi một chút ạ? Phòng đã sắp xếp xong rồi."
Tối qua thức trắng đêm, ban ngày cũng không có thời gian nghỉ ngơi, Lê Diệu thấy đầu hơi nặng, gật đầu.
"Ừ, cậu cứ để ý bên này."
Nói xong anh tách khỏi đám đông, đi theo Ngô Tùng rời đi.
Trước khi rời khỏi phòng tiệc, Lê Diệu cố ý nhìn về phía Kiều Dĩ Miên, thấy cô đang trò chuyện vui vẻ với một người phụ nữ trung niên, nhớ mang máng người đó là Phó đài trưởng đài truyền hình Sở Thành.
Lê Diệu không nhìn thêm nữa, quay đầu dặn dò Ngô Tùng: "Nếu hoạt động kết thúc muộn quá thì để Tiểu Kiều ở lại đây đêm nay."
Ngô Tùng hơi mở to mắt, đáy mắt thoáng qua vẻ không thể tin nổi, sau đó lập tức gật đầu:
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Làm thư ký thì phải biết quan sát lời nói cử chỉ.
Đây là bài học đầu tiên tiền bối dạy Ngô Tùng khi anh ta mới vào nghề.
Anh ta đi sau Lê Diệu, lén nhìn bóng lưng cao lớn thẳng tắp phía trước, trong lòng đã có tính toán.
Chuyện Kiều Dĩ Miên đi theo đoàn khảo sát của Chấp chính sảnh đến Sở Thành lần này đã sớm lan truyền trong giới.
Nhiều người bảo cô may mắn nhưng người sáng suốt đều hiểu, may mắn chỉ là một phần, phần nhiều là do năng lực và sức hút của cô và cả... sự ưu ái của đại lãnh đạo.
Phó đài trưởng đài truyền hình Giang Nhiên có quan hệ khá tốt với cô, thấy cô xuất hiện trong phòng tiệc càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Nhân lúc Kiều Dĩ Miên đứng một mình, bà vội kéo cô sang một bên hỏi han.
"Trước đây nghe nói em được cử đến Lâm Xuyên giao lưu tập huấn là chị đã dự cảm em không về nữa rồi. Thế nào, sau này định ở lại đài truyền hình Lâm Xuyên hay là đến Chấp chính sảnh làm việc?"
"Không có đâu ạ, chị nghĩ nhiều rồi, đợt khảo sát này kết thúc em sẽ về Sở Thành thôi." Kiều Dĩ Miên vội giải thích.
Tuy Khang Quân Văn từng đề cập đến ý định muốn mời cô về làm nhưng chuyện còn chưa đâu vào đâu, cô không thể nói lung tung được.
Hơn nữa chuyện này cô vẫn chưa nghĩ kỹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!