Mười phút trước.
Đội trưởng đội cảnh sát giao thông cao tốc chi đội Lâm Xuyên là Uông Bằng nhận được thông báo từ cấp trên rằng trong dòng xe đang bị ùn tắc có một nhân vật quan trọng.
Tuy không nói rõ chức vụ cụ thể là gì nhưng nghe giọng điệu cung kính cẩn trọng của cấp trên thì Uông Bằng không dám chậm trễ nên vội vàng bước nhanh vào dòng xe để tìm kiếm chiếc xe của vị tai to mặt lớn kia theo biển số xe.
Một chiếc Hồng Kỳ màu đen trầm ổn khiêm tốn với biển số xe cũng hết sức bình thường nên nhìn qua chẳng thấy có điểm gì đặc biệt.
Nhưng Uông Bằng vẫn vô thức nín thở rồi cẩn thận gõ nhẹ vào cửa kính ghế lái.
Cửa kính hạ xuống, ông gật đầu chào tài xế.
Ánh mắt lướt qua tài xế và dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông ngồi ở ghế sau.
"Chào lãnh đạo, tôi là cảnh sát giao thông Uông Bằng, hiện nhận được chỉ thị của cấp trên sẽ mở một làn đường ưu tiên để ngài đi trước."
Trên kính dán phim cách nhiệt nên ánh sáng bị giảm đi quá nửa khiến một nửa khuôn mặt người đàn ông ẩn trong bóng tối nhưng đường nét ngũ quan vẫn vô cùng thâm sâu và ưu việt.
Uông Bằng tuy chỉ là đội trưởng chi đội cảnh sát giao thông nhưng cũng từng gặp qua không ít nhân vật lớn.
Thế nhưng trong khoảnh khắc chạm phải ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của người đàn ông kia thì ông vẫn vô thức căng thẳng hơn rất nhiều.
Đó là cảm giác áp bức của kẻ bề trên.
"Không cần đâu, tôi không vội." Giọng nam trầm ổn ôn hòa vang lên có phần tương phản với vẻ ngoài sắc bén.
"Cứ mau chóng giải tỏa giao thông đi. Vất vả cho các anh rồi."
Cửa kính xe nâng lên khiến Uông Bằng vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi vô tình liếc mắt ông mới phát hiện ra điểm đặc biệt của chiếc xe này.
Bề ngoài xe tuy giống với các loại xe trên thị trường nhưng chất liệu thân xe lại hoàn toàn khác biệt.
Chỉ riêng cửa kính xe cũng chắc chắn được làm bằng kính chống đạn.
Sau khi rời đi Uông Bằng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại chiếc xe Hồng Kỳ màu đen kia và càng thêm tò mò về thân phận của vị đại lãnh đạo này.
Dù sao thì đại lãnh đạo đang bị kẹt trong dòng xe nên ông phải dốc toàn lực thể hiện để nhanh chóng giải tỏa giao thông và để lại ấn tượng tốt trước mặt lãnh đạo mới phải.
Trong xe, thư ký Chu Hằng quay đầu lại xin chỉ thị:
"Thưa Chấp chính quan, vừa rồi khi ngài xuống xe cứu người thì có hai phóng viên của Báo Chiều Sở Thành đã quay lại quá trình cứu hộ. Tôi đã liên hệ với Ban Tuyên giáo Sở Thành để yêu cầu không phát tán những hình ảnh và video liên quan đến ngài."
Lê Diệu gật đầu: "Ừ."
Thấy ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt nhàn nhạt, Chu Hằng không nhịn được lại nhỏ giọng trách cứ:
"Trời lạnh thế này mà ngài còn chẳng thèm mặc áo khoác đã xuống xe cứu người, lỡ bị cảm lạnh thì phu nhân lại mắng tôi mất."
Lê Diệu lúc này mới thu hồi tầm mắt rồi hỏi ngược lại: "Tôi yếu ớt thế sao?"
Chu Hằng bị nghẹn lời, đáp: "... Cái đó thì không có."
Anh ta không dám phản bác thêm câu nào.
Lê Diệu lại nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt dừng lại trên người cô gái trẻ đang đứng giữa đống hỗn độn để quay tư liệu, anh lẳng lặng nhìn một lát rồi bỗng nhiên lên tiếng:
"Báo Chiều Sở Thành?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!