Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó...

Cúp điện thoại, Thẩm Lăng Xuyên ném thẳng máy lên ghế sofa, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

Bình thường trông cậu đã ngông nghênh, lúc cười đùa thì nhìn đểu đểu khá đáng yêu nhưng lúc sa sầm mặt lại thì trông cũng dọa người ra phết.

"Sao thế con?" Hứa Vãn Phương lo lắng hỏi: "Đuổi việc cái gì? Cơ quan muốn đuổi việc con à?"

Kiều Dĩ Miên nhíu mày, linh cảm có chuyện chẳng lành.

Thẩm Lăng Xuyên mím môi, tránh ánh mắt của Kiều Dĩ Miên, ấp úng trả lời: "Vâng... tháng trước con mắc lỗi nhỏ, bên trên cứ bám lấy không buông."

"Lỗi gì thế con? Mình xin lỗi lãnh đạo chân thành không được sao? Sao nói đuổi là đuổi thế!"

Thẩm Lăng Xuyên rõ ràng không muốn nói nhiều, đứng dậy: "Đuổi thì đuổi, con cũng chán làm rồi, kiếm chẳng được mấy đồng còn không bằng chạy xe công nghệ!"

Nói xong cầm điện thoại về phòng.

Hứa Vãn Phương và Kiều Dĩ Miên nhìn nhau lo lắng: "Con xem cái thằng này... lớn tướng rồi mà còn trẻ con thế!"

"Cô đừng lo để con vào nói chuyện với nó." Kiều Dĩ Miên an ủi cô ruột vài câu rồi đi theo vào phòng Thẩm Lăng Xuyên.

Gõ cửa không thấy ai trả lời.

Kiều Dĩ Miên cao giọng: "Cậu không nói gì là chị vào đấy nhé!"

Vẫn không có tiếng trả lời.

Kiều Dĩ Miên đẩy cửa bước vào.

Thẩm Lăng Xuyên đang nằm quay lưng ra cửa, rõ ràng tâm trạng không tốt.

Kiều Dĩ Miên đi sang phía bên kia, nghiêng đầu nhìn cậu nhắm mắt giả vờ ngủ, không nhịn được thở dài.

"Thiếu niên à, chị thấy mí mắt cậu cứ giật giật, rõ ràng là ngủ không yên. Chi bằng để thần y chị đây châm cho vài mũi, giúp cậu ngủ ngon hơn nhé."

Nói xong Kiều Dĩ Miên vươn hai ngón tay, chọc vào chỗ cậu sợ nhột nhất.

Thẩm Lăng Xuyên không nhịn được nữa, bật dậy như cá chép mắc cạn, vừa bực vừa buồn cười: "Có lang băm nào như chị không hả!"

"Chị lại thấy mình là 'thần y' đấy chứ." Kiều Dĩ Miên khoanh tay, vẻ mặt đắc ý: "Nhìn xem, giờ cậu nhảy tưng tưng rồi kìa!"

Thẩm Lăng Xuyên đảo mắt, hậm hực ngồi lại xuống giường, ôm cái gối ôm hình chó cải thảo vào lòng.

"Chị không cần an ủi em đâu, em không sao, chỉ là tức giận nhất thời thôi."

Thẩm Lăng Xuyên nhìn Kiều Dĩ Miên, đôi mắt đen láy sáng ngời: "Mai em đến cơ quan làm thủ tục, sau đó tìm công ty chạy xe công nghệ, chị yên tâm, em chắc chắn sẽ không ăn bám ở nhà như trước nữa đâu."

Kiều Dĩ Miên cau mày: "Chuyện nghỉ việc sao đột ngột thế? Có phải... liên quan đến Thời Diên không?"

Thẩm Lăng Xuyên sững người hai giây rồi bật cười:

"Chị nghĩ đi đâu thế, liên quan gì đến anh ấy? Anh ấy là đàn ông con trai, chẳng lẽ vì chia tay với chị mà quay sang hại em à? Không thể nào! Em với anh ấy quan hệ tốt lắm, anh ấy không phải người như thế đâu."

Kiều Dĩ Miên tuy nghi ngờ nhưng cũng thấy Thẩm Lăng Xuyên nói có lý.

Từ lúc theo đuổi cô, Thời Diên đã bắt đầu "mua chuộc" người bên cạnh cô, không chỉ quan hệ tốt với bạn học của cô mà còn thân thiết với cậu em trai này.

Thời Diên có tiền, bạn bè lại nhiều, đi chơi thường rủ Thẩm Lăng Xuyên đi cùng, hai người cùng ăn uống chơi bời chơi game, quan hệ có thể nói là rất tốt.

Nếu thực sự vì chia tay với cô mà quay sang hại Thẩm Lăng Xuyên thì đúng là hèn hạ quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!