Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2)

Triệu Thừa Trạch lén nhìn ánh mắt dần sáng lên của Lê Diệu, trong lòng thầm kinh ngạc.

Chấp chính quan hình như còn để tâm đến cô phóng viên nhỏ này hơn ông ta tưởng tượng...

Tiệc thương mại ấn định vào tám giờ tối, hiện tại vẫn còn một khoảng thời gian.

Công việc bàn bạc cũng hòm hòm rồi, mấy vị quan chức lần lượt rời phòng để lại thời gian nghỉ ngơi cho Lê Diệu.

Triệu Thừa Trạch là người rời đi cuối cùng, ông ta vừa đứng dậy định đi thì nghe Lê Diệu hỏi: "Trưởng ban Triệu là người Sở Thành gốc phải không?"

Triệu Thừa Trạch vội gật đầu: "Vâng ạ."

Lê Diệu lại hỏi: "Vậy chắc biết nói tiếng địa phương nhỉ?"

Triệu Thừa Trạch không hiểu lắm nhưng vẫn thận trọng gật đầu: "Biết ạ."

Lê Diệu thầm nhớ lại câu tiếng địa phương của dì Lý, bắt chước lại một lần rồi hỏi ông ta: "Câu này có nghĩa là gì?"

Anh học không giống lắm nhưng loáng thoáng nghe ra vài từ khóa.

Triệu Thừa Trạch ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: "Hình như đang nói gì đó về 'bạn trai'."

Bạn trai?

Trong mắt Lê Diệu thoáng hiện vẻ khó hiểu, chợt nhớ đến gò má ửng hồng của Kiều Dĩ Miên, kết hợp với tình hình lúc đó, anh bỗng nhiên vỡ lẽ.

Anh không nhịn được cười khẽ.

Cô nhóc này thế mà cũng biết xấu hổ.

"Biết rồi, làm phiền ông."

Triệu Thừa Trạch ngơ ngác rời khỏi phòng, mãi đến khi đóng cửa lại, trong đầu mới chợt lóe lên một ý nghĩ: Chẳng lẽ là... cô phóng viên nhỏ dùng tiếng địa phương tỏ tình với Chấp chính quan? Muốn anh làm bạn trai cô ấy?

Triệu Thừa Trạch nhớ lại nụ cười đầy ẩn ý của Lê Diệu sau khi nghe xong, càng khẳng định suy đoán của mình, không khỏi nhếch mép cười.

Đối mặt với vị Chấp chính quan khu vực quyền lực ngập trời mà còn chơi trò tình yêu thuần khiết?

Đúng là ỷ vào tuổi trẻ có văn hóa, biết chơi thật.

Trong mắt Triệu Thừa Trạch hiện lên vẻ thích thú.

Xem ra ông ta đoán không sai.

Triệu Thừa Trạch vừa đi vừa suy nghĩ về phía thang máy, tình cờ gặp Phùng Diệp

- Phó ban Chấp chính Sở Thành.

Hai người bình thường cũng có chút giao tình, Triệu Thừa Trạch kéo ông ta sang một bên, hạ giọng hỏi: "Lão Phùng, ông có nhận ra không, Chấp chính quan rất coi trọng cô phóng viên nhỏ kia."

Phùng Diệp ném cho ông ta một ánh mắt "biết từ đời nào rồi": "Ông xem ngài ấy cả ngày mặt lạnh tanh, chỉ khi đối mặt với cô gái nhỏ đó mới thấy cười, rõ ràng thế mà không nhận ra thì tôi nên nghỉ hưu sớm cho rồi."

Triệu Thừa Trạch cười hề hề: "Thế ông bảo, hai người họ đã..."

"Chắc là chưa đâu." Phùng Diệp lắc đầu với góc nhìn của người từng trải.

"E là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, hoặc là chưa đến lúc 'ra tay'."

Triệu Thừa Trạch tò mò: "Nói sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!