Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không?

Cửa thang máy mở ra, Lê Diệu vừa đi ra ngoài vừa trầm giọng dặn dò nhân viên tùy tùng bên cạnh.

"Trông chừng chỗ này cho kỹ, hàng ngày báo cáo tiến độ dự án và tình hình xử lý những người liên quan, đợi giải quyết xong xuôi mọi việc hãy quay về..."

Nhân viên tùy tùng gật đầu lia lịa.

Lê Diệu định dặn dò thêm vài câu thì vô tình liếc thấy cô gái nhỏ đang đứng cười nói với nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân.

Hôm nay Kiều Dĩ Miên mặc một chiếc áo hoodie trắng dáng dài có mũ, bên ngoài khoác chiếc áo gi lê lông vũ màu trắng mềm mại, bên dưới là quần bút chì đen kết hợp với đôi bốt da đen.

Tóc dài buộc đuôi ngựa, xõa sau gáy, khẽ đung đưa theo cử động của cô.

Trang phục sạch sẽ gọn gàng lại càng tôn lên khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ.

Lời đến bên miệng người đàn ông khựng lại vài giây rồi mới tiếp tục: "Có việc gì báo cáo ngay."

"Vâng ạ."

Lê Diệu ra hiệu, đối phương hiểu ý rời đi.

Đi đến sau lưng cô gái nhỏ mới nghe thấy cô đang tán gẫu với nhân viên phục vụ về một bộ phim mới ra rạp.

Cảm nhận được có người đến gần, Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, đôi mắt trong veo sáng lấp lánh.

"Chào buổi sáng Chấp chính quan!"

Lê Diệu gật đầu, ôn tồn hỏi: "Ăn sáng chưa?"

"Vâng, ăn rồi ạ!"

Kiều Dĩ Miên một bên vai đeo túi máy ảnh, tay kia nắm tay kéo vali, quay đầu chào tạm biệt cô lễ tân.

Lê Diệu tự nhiên đưa tay định lấy máy ảnh, Kiều Dĩ Miên vội né tránh, theo bản năng nhìn quanh.

"Tôi tự cầm được ạ."

Lê Diệu khó hiểu nhìn cô thì nghe cô gái nhỏ hạ giọng giải thích nghiêm túc:

"Bây giờ ngài không phải là phóng viên quay phim mà là Chấp chính quan, xách túi cho tôi nữa để người ta nhìn thấy thì to chuyện đấy ạ!"

Nhìn dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của cô, Lê Diệu thấy buồn cười, mặc kệ lời nhắc nhở của cô, đưa tay giật lấy cái túi, tay kia xách vali lên, sải bước đi ra cửa.

Kiều Dĩ Miên: "... Ơ?"

Hai tay trống trơn, cô đành phải rảo bước đuổi theo.

Lê Diệu nghiêng đầu liếc nhìn cô, thấy vẻ mặt cô căng thẳng thì lắc đầu bất lực.

"Tôi vừa là Chấp chính quan vừa là đàn ông, chẳng lẽ lại thiếu phong độ đến mức để cô xách nhiều đồ thế sao?"

Kiều Dĩ Miên chưa nghĩ đến điểm này, muộn màng gật đầu: "Vâng, ngài nói cũng có lý ạ..."

Nhưng mà cũng không đúng lắm.

Tài xế thấy hai người đi ra vội vàng bước tới đón lấy vali trong tay Lê Diệu.

Lê Diệu vừa cất túi máy ảnh vào cốp xe, ngẩng đầu lên phát hiện Kiều Dĩ Miên rất tự nhiên mở cửa ghế sau ngồi vào.

Trong mắt anh lập tức hiện lên ý cười lấp lánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!