Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô

Gọi là bữa tối thịnh soạn nhưng trên con phố này chẳng có nhà hàng nào lớn, đa phần là quán cóc hoặc hàng ăn vặt.

Kiều Dĩ Miên do dự, không biết đại lãnh đạo có chịu ăn ở mấy quán nhỏ thế này không.

Lê Diệu lại tưởng cô không muốn ăn cùng anh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng, thong thả nói:

"Tôi biết cô về không cần viết bài cũng không cần dựng video, cho nên không được dùng cái cớ từ chối chủ vườn lúc nãy để qua loa với tôi đâu đấy."

"Ai thèm qua loa với ngài chứ?" Kiều Dĩ Miên thấy buồn cười: "Tôi cũng đâu có ngược đãi dạ dày mình."

Cô nhanh nhẹn tháo dây an toàn, mời Chấp chính quan đại nhân: "Ngài mời tôi ăn khoai mỡ, tôi mời ngài ăn khuya, thế nào?"

"Ừm, thế còn nghe được."

Hai người xuống xe, Kiều Dĩ Miên nhìn dãy hàng quán trước mặt, quay đầu hỏi anh: "Ngài có kiêng khem gì không ạ?"

Lê Diệu một tay đút túi quần, suy nghĩ hai giây: "Chỉ cần không phải mấy thứ kỳ quái là được."

Kiều Dĩ Miên trước đây mới đến đây phỏng vấn hai lần lại toàn do ban tổ chức sắp xếp ăn ở nên đúng là không hiểu rõ thị trấn nhỏ này lắm.

Cô nghĩ ngợi rồi chọn một quán ăn Hoa Quốc trông có vẻ được mắt.

"Em thấy ở đây có món đặc sản Sở Thành, chúng ta vào nếm thử xem."

Có lẽ do muộn rồi nên trong quán không đông khách.

Hai người tìm một chỗ tương đối yên tĩnh ngồi xuống, nhân viên phục vụ liền chạy tới chào hỏi.

Kiều Dĩ Miên định để Lê Diệu gọi món nhưng anh lại làm động tác "mời", cô cũng không khách sáo nữa, chọn vài món đặc sản Sở Thành được đề xuất trên thực đơn.

Cô nghĩ đã là đặc sản thì chắc cũng không đến nỗi tệ.

Không ngờ ăn vào mới thấy hương vị quá bình thường, đừng nói so với "cơm nhà" ở khách sạn trưa nay, thậm chí còn không bằng mấy quán cô hay ăn gần đài truyền hình mấy hôm trước.

Kiều Dĩ Miên hơi toát mồ hôi: "Hình như không ngon lắm ạ?"

Lần đầu tiên mời đại lãnh đạo ăn cơm mà kết quả lại không như ý.

Nhưng Lê Diệu lại không thấy có gì, vẫn bình thản gắp thức ăn, chậm rãi trả lời: "Đói có cơm ăn, khát có nước uống là tốt lắm rồi."

Kiều Dĩ Miên dừng đũa, quan sát khuôn mặt bình thản ung dung trước mặt, chợt nhớ đến một số lời đồn về Lê Diệu.

Nghe nói hồi nhỏ anh bị đưa đến quân khu biên giới khổ cực nhất, chắc hẳn cũng từng chịu khổ rồi.

Không khí đang tốt, Kiều Dĩ Miên tò mò hỏi: "Trước đây ngài là bộ đội ạ?"

Lê Diệu ngước mắt nhìn cô: "Ừ, lính biên phòng."

Kiều Dĩ Miên tỏ vẻ kính nể: "Chắc vất vả lắm ạ?"

Lê Diệu không trả lời, không biết nghĩ đến chuyện gì mà rũ mắt xuống, hồi lâu mới nói: "Nếu chỉ là vất vả thì tốt rồi."

Kiều Dĩ Miên nhận ra bầu không khí có sự thay đổi vi diệu, cảm thấy với mối quan hệ hiện tại của họ, hỏi tiếp có thể sẽ chạm đến chuyện riêng tư nên cô im lặng.

Nào ngờ Lê Diệu im lặng một lát, giọng trầm xuống nói tiếp: "Một lần quân đội nước láng giềng vượt biên khiêu khích, bên ta giao thiệp không thành, hai bên xảy ra giao tranh ác liệt, thương vong nặng nề."

Kiều Dĩ Miên sững sờ.

Tuy cô chưa từng tận mắt chứng kiến chiến tranh nhưng qua sách báo, phim tài liệu cũng hiểu được phần nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!