Chương 30: Không sao, đừng sợ

Lời này rõ ràng là không thể nói tiếp được nữa, nói thêm nữa chắc chắn sẽ cãi nhau to.

Kiều Dĩ Miên cảm thấy ngực hơi tức, thái dương giật giật.

Cô từng gặp người không nói lý lẽ nhưng chưa từng gặp ai ngang ngược đến mức này!

Loại người gì thế này!

Cô tức đến muốn chửi người nhưng liếc nhìn đại lãnh đạo thì thấy anh vẫn vững như bàn thạch.

Không những không để ý đến sự khiêu khích của đối phương mà còn có tâm trạng ngồi đó nhắn tin.

Thấy cô nhìn mình, anh thậm chí còn quay sang hỏi một câu: "Muốn nghe nhạc không?"

Kiều Dĩ Miên: "... Hả?"

Lê Diệu bình thản mở đài trên xe, bên trong đang phát một bài hát cũ từ mấy năm trước.

"Đại vương bảo tôi đi tuần núi, bắt một hòa thượng về làm bữa tối..."

Kiều Dĩ Miên: "..."

Trên con đường núi yên tĩnh, bài hát khua chiêng gõ trống vui nhộn này khiến tất cả mọi người cạn lời.

Người đàn ông ngồi trong xe Mercedes biến sắc, cảm thấy bị phớt lờ và khiêu khích, tức giận mở cửa xe nhảy xuống.

"Mày có ý gì hả! Không nhường đường đúng không!"

Gã đàn ông lao tới định túm cổ áo Lê Diệu nhưng tay hắn vừa thò vào cửa xe đã bị Lê Diệu tóm chặt cổ tay.

Không biết anh làm gì mà gã đàn ông bỗng hét lên thảm thiết.

Tiếng hét chói tai quá, Lê Diệu cau mày đẩy hắn sang một bên.

Gã đàn ông ôm cổ tay r*n r*: "Tay tao gãy rồi! Á! Tay tao đau chết mất! Mày dám bẻ gãy tay tao! Mày chán sống rồi à? Biết tao là ai không! Cả cái thị trấn Tây Sở này không ai dám động vào một ngón tay tao đâu!"

Lê Diệu gác một tay lên cửa xe, vẻ mặt lạnh lùng.

"Mày nói to thêm tí nữa có khi còn dọa được người ta đấy." Anh cười khinh miệt: "Rắn độc cỏn con ở cái thị trấn Tây Sở bé tẹo này không lên được mặt bàn đâu."

"Mày!" Gã đàn ông tức đến trợn tròn mắt nhưng cổ tay đau quá không làm gì được.

Kiều Dĩ Miên đã gọi điện báo cảnh sát ngay lúc gã đàn ông xuống xe, giờ thấy tình hình này trong lòng cũng hơi căng thẳng.

Dường như nhận ra sự bất an của cô, Lê Diệu quay lại nhìn cô: "Không sao đâu, đừng sợ."

Kiều Dĩ Miên gật đầu, lí nhí nhắc nhở: "Cẩn thận chút ạ."

Lê Diệu ném cho cô một ánh mắt trấn an rồi kéo kính xe lên, mở cửa xuống xe để cô lại trong xe.

Gió ấm trong xe thổi nhẹ nhưng lòng Kiều Dĩ Miên càng thêm nóng nảy.

Cô không xuống xe được, chỉ có thể nhìn ra ngoài qua cửa kính ghế lái.

Lê Diệu đi đến trước mặt gã đàn ông, ngồi xổm xuống, không biết nói gì mà gã kia càng thêm hung hăng gào lên:

"Sao, sợ rồi à? Tao cảnh cáo mày, hôm nay mày không quỳ xuống xin lỗi tao thì tao bảo bố tao g**t ch*t mày... Á á á!"

Lê Diệu không đợi hắn nói hết, nắm lấy cổ tay hắn lạnh lùng đe dọa:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!