Tuyết rơi mỗi lúc một dày nên cả thế giới dường như đều bị lớp băng lạnh lẽo này bao phủ.
Những vụn tuyết men theo cổ áo len lỏi vào trong rồi chạm vào da thịt ấm nóng liền tan thành những giọt nước lạnh buốt khiến toàn thân cô run lên từng hồi.
Khi quay trở lại xe thì các ngón tay cô đã đông cứng đến mức tê dại.
Kiều Dĩ Miên chụm hai tay đưa lên miệng hà hơi ấm rồi mới bấm gọi lại vào số điện thoại vừa bị tự động ngắt kết nối kia.
"Nam Tinh, có chuyện gì vậy?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói không giấu được vẻ kích động của đồng nghiệp Tống Nam Tinh:
"Chị Dĩ Miên! Tổng biên tập vừa chỉ định hai chị em mình đi Đài truyền hình Lâm Xuyên để tham gia đợt tập huấn giao lưu đấy!"
Thành phố Lâm Xuyên nằm sát cạnh Sở Thành và là một trong những đô thị khá lớn của khu vực Bắc Giang.
Để tăng cường xây dựng đội ngũ báo chí nên hàng năm tờ Báo Chiều Sở Thành đều sẽ chỉ định hai phóng viên đến Đài truyền hình thành phố Lâm Xuyên để học tập giao lưu.
Kiều Dĩ Miên mới vào nghề được một năm còn Tống Nam Tinh thì chập chững bước vào môi trường công sở nên cả hai đều được coi là người mới. Việc được cử đi tập huấn lần này chứng tỏ tổng biên tập rất coi trọng họ.
Nỗi u uất tích tụ suốt nửa ngày qua dường như tan biến đi ít nhiều nên Kiều Dĩ Miên khẽ cong môi cười.
"Được rồi, chị sẽ về chuẩn bị ngay đây."
Vừa cúp điện thoại thì một tin nhắn WeChat lập tức hiện lên.
[Thời Diên: Miên Miên, mẹ anh tính tình bộc trực nên lời nói có phần khó nghe, anh thay mặt bà xin lỗi em. Em có giận thì cứ trút lên đầu anh chứ đừng để bản thân phải bực bội nhé! Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, tối nay về anh sẽ nói rõ ràng với bố mẹ rằng anh sẽ không liên hôn với nhà họ Thẩm, anh chỉ cần mỗi mình em thôi! Ngày mai anh sẽ qua tìm em để chúng ta nói chuyện trực tiếp nhé!]
Kiều Dĩ Miên lẳng lặng nhìn màn hình hai giây nhưng không trả lời mà thoát khỏi khung chat rồi trực tiếp đưa anh ta vào danh sách đen.
Đồng thời cô mở danh bạ điện thoại ra và chặn luôn số di động của anh ta.
Sáng sớm hôm sau Kiều Dĩ Miên lái xe đến bên ngoài khu chung cư nhà Tống Nam Tinh.
Cậu thanh niên vừa mới tốt nghiệp mang theo gương mặt tràn ngập hơi thở thanh xuân cùng mái tóc ngắn màu trà hơi xoăn nhẹ và đôi mắt trong veo ướt át trông vô cùng rạng rỡ nhưng vẫn còn nét non nớt.
Thấy Kiều Dĩ Miên hạ cửa kính xe xuống nên Tống Nam Tinh vui vẻ vẫy tay với cô:
"Chị Dĩ Miên!"
Kiều Dĩ Miên cười đáp lại một tiếng rồi mở khóa cửa xe.
Tống Nam Tinh nhét vali hành lý vào cốp sau rồi kéo cửa ghế phụ lái và khom người chui vào xe.
"Chị ơi, sao chúng ta không đi tàu cao tốc thế? Vé tàu còn được cơ quan thanh toán mà. Đi đường cao tốc mất tận ba bốn tiếng đồng hồ lận nên chị lái xe một mình có mệt không?"
Kiều Dĩ Miên đáp: "Không sao đâu cũng chẳng xa lắm nên tự lái xe sẽ tiện hơn."
Cô lấy ra tờ hóa đơn vừa đổ xăng rồi huơ huơ trước mặt Tống Nam Tinh: "Tự lái xe cũng được thanh toán tiền xăng xe cầu đường mà."
"Thế thì tốt quá! Miễn không phải bù tiền túi là được!" Tống Nam Tinh cười hì hì đặt chiếc balo đựng máy ảnh ra ghế sau rồi vừa thắt dây an toàn vừa buột miệng hỏi:
"Chị này… chị vừa đi công tác về lại phải đi tập huấn ngay thế này thì anh Diên có giận không ạ?"
Kiều Dĩ Miên nhẹ nhàng đánh tay lái cho xe nhập vào làn đường chính rồi chỉ trả lời qua loa lấy lệ vì không muốn chia sẻ chuyện riêng tư với cậu.
Tống Nam Tinh vẫn tiếp tục tự mình cảm thán:
"Em nghe mấy vị tiền bối trong tòa soạn bảo anh Diên đối xử với chị siêu tốt luôn! Trước kia anh ấy theo đuổi chị suốt hai năm trời nên quả thật là người có nghị lực! Đối với chị tuyệt đối là chân ái rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!