Chương 26: (Vô Đề)

Nhưng vừa định lên xe bỗng cảm nhận được ánh mắt của đối phương.

Ngước mắt lên thì thấy Lê Diệu đang nhìn mình với ánh mắt phức tạp khó tả.

Hai người nhìn nhau qua nóc xe, Kiều Dĩ Miên lập tức phản ứng lại, vội vàng đóng cửa ghế sau, chạy lên mở cửa ghế phụ.

Đúng là gan to bằng trời! Chấp chính quan lái xe mà cô dám ngồi ghế sau à?

Coi người ta là tài xế thật đấy à?

Lê Diệu thấy cô luống cuống tay chân đóng mở cửa, ý cười trong mắt càng đậm.

Thấy cô ngồi vào ghế phụ, anh mới lên xe, thắt dây an toàn.

Kiều Dĩ Miên thấy anh khởi động xe luôn, tò mò quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đến tài xế cũng không thấy đâu, không nhịn được hỏi:

"Thưa Chấp chính quan, chỉ có hai chúng ta đi thôi ạ?"

Lê Diệu nghiêng đầu nhìn cô, khuôn mặt nhìn nghiêng ngược sáng rõ nét, ánh mắt sâu thẳm.

Anh đặt một tay lên vô lăng, thong thả hỏi lại: "Cô còn muốn đưa ai đi nữa?"

"À, không có..." Kiều Dĩ Miên cân nhắc trả lời: "Trước đó chẳng phải bảo chiều nay mọi người cùng đi khảo sát sao ạ nên tôi mới hỏi."

"Đông người quá, những gì nhìn thấy đều là những thứ họ muốn cho tôi thấy, chẳng có ý nghĩa gì cả."

Kiều Dĩ Miên hiểu ngay.

Chấp chính quan định vi hành đây mà!

Lê Diệu thở dài, hiếm khi để lộ vẻ bất lực: "Tôi mới đến đây, thân cô thế cô, ở Sở Thành cũng không có bạn bè, người muốn lợi dụng tôi thì nhiều vô kể.

Nếu đi cùng người có lòng dạ khó lường không những dễ bị đối phương dẫn dắt sai lệch mà biết đâu còn rước họa vào thân.

Tôi và phóng viên Tiểu Kiều cũng coi như mới gặp đã thân lại hiểu rõ phẩm chất của cô, rất muốn kết bạn với cô. Cô coi như giúp bạn bè một việc, đưa tôi đi dạo quanh đây được không?"

Lê Diệu xem đồng hồ, ánh mắt mang theo vài phần áy náy: "Thời gian đúng là hơi muộn rồi, thế này đi, thời gian vượt quá tính là tăng ca. Cá nhân tôi cũng có thể trả thêm cho cô một khoản phí tăng ca nữa, thấy thế nào?"

Những lời này vừa có lý có tình lại chân thành tha thiết, kéo gần khoảng cách giữa hai người một cách khéo léo.

Kiều Dĩ Miên nghe xong vô cùng cảm động.

Không phải giới thiệu bạn trai cũng không phải quan tâm không đâu mà là anh coi trọng cô, tin tưởng nhân phẩm của cô, khẳng định năng lực của cô.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao đối phương năm lần bảy lượt tỏ ý tốt với mình.

Hóa ra anh coi cô là bạn, thậm chí là... muốn bồi dưỡng người của mình?

Nghĩ thế thì mọi việc anh làm trước đó đều hợp lý rồi...

Những lời của Lê Diệu như châm một ngọn lửa trong sâu thẳm trái tim Kiều Dĩ Miên.

Tia lửa nổ lách tách, nhiệt độ tăng dần, nung nóng lục phủ ngũ tạng.

Người trẻ tuổi luôn dễ dàng bị nhiệt huyết sục sôi, Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không nghĩ nhiều nữa, nghiêm túc gật đầu.

"Tôi hiểu rồi ạ! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Đôi mắt cô linh động và thuần khiết, cười nhẹ một cái, hai lúm đồng tiền duyên dáng làm dịu đi vẻ quyến rũ kiều diễm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!