Kiều Dĩ Miên nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào mặt mình.
Lúc này cô mới muộn màng quay đầu nhìn Lê Diệu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt thâm trầm sâu thẳm của anh, nhận ra câu hỏi này là dành cho mình.
Đây là câu đầu tiên anh nói với cô kể từ khi bước vào cửa.
Kiều Dĩ Miên thành thật trả lời: "Vâng, ngon lắm ạ. Ngài có muốn nếm thử không?"
Lê Diệu lắc đầu: "Tôi không thích đồ ngọt lắm."
Kiều Dĩ Miên: "Ồ."
Thế anh hỏi làm gì...
Cô thầm oán thán nhưng không dám nói ra, chỉ coi như Chấp chính quan đại nhân đang thể hiện sự quan tâm đối với phóng viên đi cùng trước mặt mọi người.
Tuy nhiên, cô không ngờ sự "quan tâm" của anh không chỉ dừng lại ở đó.
Kiều Dĩ Miên trơ mắt nhìn cái bàn đá cẩm thạch đã xoay đi lại từ từ xoay trở lại, đĩa khoai mỡ hoa quế lại dừng ngay trước mặt cô.
Lê Diệu ôn tồn nhắc nhở: "Ăn đi."
Kiều Dĩ Miên: "..."
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào mặt Kiều Dĩ Miên.
Cô chỉ cảm thấy d** tai nóng lên sau đó lan dần lên má, hơi nóng lặng lẽ leo thang, ngọn lửa nhỏ trong lòng cũng không kiểm soát được mà bùng lên.
Bị nhiều người nhìn chằm chằm thế này, bảo cô ăn kiểu gì đây?!
Kiều Dĩ Miên có chút oán niệm, gắp cũng không được mà không gắp cũng không xong.
May mà lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Ngô Tùng và Tôn Viễn Sơn lần lượt bước vào.
Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Tôn Viễn Sơn lần này vào rõ ràng quan tâm đến Kiều Dĩ Miên hơn hẳn.
Nhân lúc người khác kính trà Lê Diệu, ông ta chủ động bắt chuyện với Kiều Dĩ Miên: "Phóng viên Kiều là người Sở Thành gốc à?"
Kiều Dĩ Miên lắc đầu: "Chỉ là từng sống ở Sở Thành một thời gian thôi ạ."
"Thế cũng coi như nửa người Sở Thành rồi! Chúng ta cũng tính là đồng hương!" Tôn Viễn Sơn cầm chén trà đi tới, thuận thế ngồi xuống ghế trống cạnh cô.
"Gặp nhau là duyên phận, tôi thấy cô chắc cũng tầm ngoài 20, tôi gọi cô một tiếng em gái! Sau này có khó khăn gì cứ tìm anh, chỉ cần không phải chuyện vi phạm pháp luật thì anh đều giải quyết được hết!"
Kiều Dĩ Miên cười gượng gạo, người này rõ ràng không uống rượu, sao cảm giác như say rồi thế nhỉ?
Nào ngờ Tôn Viễn Sơn hạ giọng nói tiếp: "Vừa nãy em giúp anh, anh nhất định sẽ trả món nợ ân tình này!"
Lúc này cô mới hiểu Tôn Viễn Sơn đang nói đến chuyện đổi món ăn.
Kiều Dĩ Miên cười cười, không nói thêm gì nữa, nâng chén trà trước mặt chạm nhẹ với ông ta.
"Đều vì sự phát triển của Sở Thành cả mà."
Hôm nay nếu chọc giận Chấp chính quan lần nữa thì e là khó mà thu dọn tàn cuộc.
Cô không nắm rõ tính tình Lê Diệu nhưng có thể cảm nhận được anh không thích kiểu đón tiếp khoa trương của thị trấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!