Chương 23: Độc thân - 1

Những món "sơn hào hải vị" ban đầu đã được thay thế bằng những món đặc sản địa phương.

Ngay cả chai rượu Mao Đài ủ lâu năm cũng bị đổi thành rượu trắng sản xuất tại Bắc Giang.

Tôn Viễn Sơn ngơ ngác, dè dặt liếc nhìn mấy người bên cạnh, trong mắt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc và sững sờ tương tự.

Xem ra cũng không phải do mấy người bọn họ sắp xếp.

Lúc này, Ngô Tùng cười nói: "Hóa ra Sở Thành có nhiều món ngon thế này, tôi cũng được hưởng lộc ăn rồi."

Tôn Viễn Sơn vội vàng tiếp lời: "Đúng đúng, đây đều là đặc sản của Sở Thành! Mời Chấp chính quan và các vị lãnh đạo nếm thử! Chỉ là cơm rau đạm bạc này, không biết có hợp khẩu vị mọi người không."

Lê Diệu lén liếc nhìn Ngô Tùng, cầm đũa gắp một miếng măng mùa xuân ở gần nhất.

Tươi ngon giòn rụm lại mang theo chút vị ngọt thanh.

"Thế này rất tốt."

Chấp chính quan hài lòng đặt đũa xuống, đưa ra đánh giá không tệ.

Tôn Viễn Sơn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Trong bữa tiệc, Ngô Tùng ra ngoài nghe điện thoại, Tôn Viễn Sơn vội vàng đi theo, đợi đối phương cúp máy, ông ta mới bước tới cảm ơn rối rít.

"Cảm ơn thư ký Ngô vì 'ơn cứu mạng' ạ!" Ông ta chân thành nói: "Vừa nãy nghe nhân viên phục vụ nói là ngài bảo nhà bếp đổi thực đơn hôm nay, nếu cứ theo những gì chúng tôi chuẩn bị trước đó thì chắc chắn sẽ chọc giận Chấp chính quan mất!"

Ngô Tùng cười cười, không nhận công về mình: "Ông đừng cảm ơn tôi cũng không phải chủ ý của tôi đâu là phóng viên Kiều đấy."

Tôn Viễn Sơn ngạc nhiên chớp mắt: "Cô bé kia á?"

"Ừ là cô ấy." Ngô Tùng cười nói: "Phóng viên Kiều là người Sở Thành, cô ấy cũng mong quê hương mình ngày càng tốt đẹp hơn thôi."

Hoặc nói cách khác, cô ấy cũng không muốn Chấp chính quan tức giận thêm nữa.

Nhưng vế sau anh ta không nói cho đối phương biết.

Ngô Tùng nói xong gật đầu với Tôn Viễn Sơn rồi đi trước vào phòng bao.

Tôn Viễn Sơn gãi gãi mái tóc lưa thưa, lúc này mới muộn màng hiểu ra...

Lê Diệu không uống rượu, những người có mặt cũng không ai dám ép anh uống nhưng đều rục rịch muốn qua kính rượu anh.

Lê Diệu cầm chai rượu trắng địa phương lên xem rồi đặt lại chỗ cũ.

"Chiều còn phải đi dạo quanh thị trấn nên không uống rượu nữa."

Mọi người gật đầu lia lịa, nâng chén trà lên, lấy trà thay rượu kính anh.

Chẳng mấy chốc Lê Diệu đã uống đầy một bụng trà.

Lá trà trong chén nổi lềnh bềnh, anh chợt nhận ra giá trị số nước trà trong bụng mình chắc cũng đủ bằng cả bàn tiệc này rồi nhỉ?

Đang suy nghĩ thì người bên cạnh hỏi anh: "Chấp chính quan có biết hút thuốc không?" Nói rồi đưa một điếu thuốc tới.

Cơm xong hút điếu thuốc, sướng hơn cả thần tiên.

Nhưng họ không thấy Lê Diệu mang theo thuốc lá nên tưởng anh không biết hút.

Lê Diệu lắc đầu: "Thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!