Mắt Lê Diệu hơi mở lớn, ánh nhìn từ ánh mắt thận trọng của cô từ từ hạ xuống, dừng lại ở mẩu bánh mì bị cô bóp đến biến dạng trong tay.
Chăm chú nhìn hai giây, anh không nhịn được cười: "Thôi, cô tự ăn đi."
Kiều Dĩ Miên nhanh chóng rụt tay lại, nhét miếng bánh mì vào miệng mình.
Biết thừa là anh không ăn nên mới giả vờ mời thôi...
Lê Diệu nhìn ánh mắt đắc ý ngầm của cô mà nụ cười trên môi càng đậm.
Bề ngoài dù có trưởng thành chín chắn đến đâu thì trong xương tủy vẫn giống như một đứa trẻ.
Giống hệt một chú mèo con trốn trong thùng giấy, nấp trong bóng tối thận trọng quan sát con người nhưng lại không kìm nén được sự tò mò, thỉnh thoảng lại thò cái chân nhỏ qua lỗ hổng để thăm dò.
Xe rời đường cao tốc và men theo chỉ dẫn đi về hướng thị trấn Tây Sở.
Ban đầu đường sá còn khá bằng phẳng, chỉ hơi xóc nhẹ nhưng đi được một đoạn thì ổ gà ổ voi ngày càng nhiều, gặp chỗ trũng nước, bánh xe nghiền qua khiến nước bùn bắn lên cao đến nửa mét.
Lê Diệu hạ cửa kính xe nhìn ra ngoài, con đường này rất hẹp, khi gặp xe đi ngược chiều thì chỉ có thể miễn cưỡng tránh nhau mà qua.
Nhưng nếu là loại xe lớn hơn một chút thì e rằng khó mà đi lọt.
"Cô từng đến đây chưa?" Lê Diệu quay đầu hỏi.
"Tôi từng cùng đồng nghiệp đến phỏng vấn hai lần rồi ạ." Kiều Dĩ Miên thành thật trả lời.
Lại một cú xóc nảy người, Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng nói: "Con đường làng này lâu năm không được tu sửa nên tình trạng đường xá quả thực không tốt lắm nhưng đây cũng là con đường duy nhất ô tô có thể đi được."
Đã qua giữa trưa, mặt trời lên cao, trong gió mát mang theo chút hơi ấm của ánh nắng.
Hoa dại bên đường đua nhau khoe sắc điểm xuyết giữa màu xanh ngút ngàn, hương thơm ngào ngạt xộc vào mũi.
Bước vào tháng ba thời tiết ấm dần lên và mưa cũng nhiều hơn.
Nhìn tình hình này thì chắc hai hôm trước trời vừa mưa nên mặt đường nhiều vũng nước và khá lầy lội.
Lê Diệu không đóng cửa kính xe mà chỉ bảo tài xế lái chậm lại rồi tiếp tục trò chuyện với Kiều Dĩ Miên.
Đa số câu hỏi của anh đều liên quan đến thị trấn Tây Sở, Kiều Dĩ Miên trả lời trôi chảy nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức vừa phải vì cô vẫn chưa nắm bắt được tâm tư của vị đại lãnh đạo này.
"Nơi đây từng là khu vực thí điểm trồng cam sành muộn nhưng vì nhiều lý do mà dự án bị gác lại, hiện giờ chỉ còn vài vườn quả, sản lượng không lớn, chỉ đủ cung cấp cho nội thành Sở Thành thôi ạ."
Cô gái nhỏ nói đơn giản nhưng Lê Diệu lại nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô.
"Nhiều lý do... ví dụ như?"
Kiều Dĩ Miên chần chừ hai giây rồi trả lời dõng dạc: "Nhân lực tài lực, quy hoạch tuyên truyền, kênh phân phối, đầu tư công nghệ và... sự hỗ trợ của chính quyền."
Mí mắt Lê Diệu giật một cái, hỏi ngược lại: "Cái cuối cùng mới là trọng điểm đúng không?"
Kiều Dĩ Miên tránh nặng tìm nhẹ: "Một ngành nghề muốn phát triển bền vững thì ngoài việc bản thân nó phải có đủ ưu thế ra còn liên quan mật thiết đến rất nhiều nguyên nhân khác nữa ạ."
Hai người nhìn nhau vài giây, khóe môi Lê Diệu khẽ cong lên, anh đã hiểu ý cô.
"Nói không sai."
Ngô Tùng ngồi ghế trước nghe trọn vẹn cuộc đối thoại của hai người thì không khỏi thầm giơ ngón cái tán thưởng.
Cô gái nhỏ thật dũng cảm, cái gì cũng dám nói...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!