Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi

Đồng tử Thời Diên hơi giãn ra vì kinh ngạc tột độ rồi sau đó là sự hoảng loạn trở tay không kịp.

"Anh không đồng ý chia tay! Tại sao lại phải chia tay chứ!"

Trong sảnh tiệc đã có vài vị khách chú ý đến tiếng động bên này nên không ngừng ngoái nhìn.

Thời Diên chột dạ liếc nhìn vào bên trong rồi không nói không rằng kéo Kiều Dĩ Miên vào lối thoát hiểm cầu thang bộ.

"Miên Miên, anh chỉ muốn tạm thời trấn an bố mẹ anh thôi mà. Em yên tâm đi, anh tuyệt đối sẽ không kết hôn với Thẩm Tiêu Tiêu đâu! Người anh muốn cưới từ đầu đến cuối chỉ có mình em thôi!"

Thấy Kiều Dĩ Miên mím môi không nói nên ánh mắt Thời Diên ánh lên vẻ cầu xin.

Đôi mắt hoa đào xinh đẹp lại thâm tình ấy cứ nhìn cô đầy đáng thương như mọi khi:

"Miên Miên, anh khó khăn lắm mới vào được công ty và vây cánh còn chưa vững nên chỗ nào cũng bị người ta kìm kẹp, anh thực sự không có cách nào phản kháng cả nên em có thể thông cảm cho anh một chút được không?"

"Đương nhiên là tôi thông cảm nên tôi mới trả tự do cho anh đấy."

"Anh không cần tự do! Anh chỉ cần em thôi!"

Kiều Dĩ Miên khẽ cau mày:

"Con người không thể cái gì cũng muốn được, nếu anh đã muốn giữ chức vị thì hãy cứ liên hôn theo ý nguyện của bố mẹ anh chứ đừng hứa hẹn tương lai gì với tôi nữa. Tôi sẽ không chờ anh và cũng không muốn chờ anh, càng không bao giờ chấp nhận làm người tình trong bóng tối của anh đâu."

"Anh đâu có bảo em làm người tình trong bóng tối! Anh đã nói tình hình hiện tại chỉ là tạm thời thôi mà!" Thời Diên nôn nóng biện giải.

"Vậy nếu hôm nay tôi không chứng kiến buổi đính hôn này thì qua đêm nay tôi sẽ là cái gì?" Kiều Dĩ Miên hiếm khi để lộ ra sự sắc sảo nhọn hoắt mà ép hỏi từng bước:

"Anh nhân lúc tôi đi công tác để đính hôn chính là cố tình muốn giấu giếm tôi để đợi đến khi tôi biết sự thật thì ván đã đóng thuyền. Cho dù anh có nỗi khổ tâm gì đi nữa thì ngay từ khoảnh khắc anh đeo nhẫn đính hôn cho cô ta là tôi đã buộc phải trở thành kẻ thứ ba rồi."

Thời Diên rõ ràng không nghĩ đến khía cạnh này nên ấp úng hồi lâu mới thốt ra được hai chữ "Xin lỗi".

"Nhưng anh không cố ý giấu em đâu, anh chỉ là..."

Kiều Dĩ Miên cắt ngang lời giải thích nhợt nhạt của anh ta rồi hỏi ngược lại:

"Anh có từng nghĩ xem tại sao tối nay tôi lại xuất hiện ở đây không?"

Thấy Thời Diên ngẩn người không đáp thì Kiều Dĩ Miên giơ điện thoại lên trước mặt anh ta với giọng nói căng thẳng:

"Cái màn 'diễn kịch cho vui' của anh đã sớm bị người ta nhìn thấu rồi."

Thời Diên chầm chậm chớp mắt và đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Rõ ràng anh ta cũng vừa mới nhận ra vấn đề này: Tại sao Kiều Dĩ Miên lại đột ngột trở về? Và tại sao lại xuất hiện ở khách sạn này?

Đáp án đã quá rõ ràng.

Thời Diên bực bội hít một hơi rồi cố nén sự tức giận và oán hận vừa bị nhen nhóm trong lòng xuống.

Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Kiều Dĩ Miên nhìn màn hình thấy đồng nghiệp ở tòa soạn gọi tới.

Cô vừa định nghe máy thì lại bị Thời Diên nắm chặt cổ tay lần nữa.

Cô vùng ra một cái nhưng đối phương vẫn siết chặt không buông.

Điện thoại liên tục rung lên khiến lòng bàn tay cô tê dại và trái tim cũng trở nên nôn nóng.

Giọng Kiều Dĩ Miên nhiễm chút hơi lạnh: "Buông tay ra, là điện thoại công việc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!