Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo...

"Dựa vào cái gì chứ!" Dư Uyển gần như buột miệng thốt ra.

Nhờ mối quan hệ với dượng là Tiền Chấn Khuê nên cô ta quen thói "ngang ngược bá đạo" ở trong đài.

Cộng thêm bản thân xinh đẹp lại có chút năng lực, qua hai năm thực tập và làm việc cũng tích lũy được không ít người hâm mộ, địa vị trong đài ngày càng vững chắc.

Chẳng ai muốn chủ động chọc vào cô ta nên cô ta cũng quen thói lấn lướt người khác.

Khang Quân Văn ngước mắt nhìn cô ta một cái, trên mặt thoáng qua vẻ không vui.

Phó đài trưởng Tiền Chấn Khuê nhíu mày: "Dư Uyển, chú ý thái độ."

Dư Uyển đối với người dượng này ít nhiều cũng có vài phần sợ hãi.

Nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức nên lén bĩu môi.

Ngoài Dư Uyển ra thì quả thực cũng có vài người ở đây không phục.

Dù sao Kiều Dĩ Miên mới đến lại không phải nhân viên chính thức của đài để cô chiếm suất của đài truyền hình đi theo Chấp chính quan khảo sát thì có vẻ quá bất công.

Khang Quân Văn quét mắt nhìn sắc mặt của những người tham dự cuộc họp rồi cầm tập tài liệu bên cạnh giơ lên cho mọi người xem.

"Kiều Dĩ Miên tuy là phóng viên mới nhưng trong hai năm đã đăng 406 bài báo, trong đó có 209 bài viết độc lập, nhiều bài được các phương tiện truyền thông lớn ở Bắc Giang đăng lại, mấy bài phóng sự về dân sinh còn chiếm trọn các trang lớn của Báo Chiều Sở Thành, không chỉ tạo hiệu ứng tích cực ở Sở Thành mà còn dấy lên làn sóng dư luận trong cả khu vực Bắc Giang..."

Những con số và bằng chứng trực quan khiến không ít người kinh ngạc nhìn nhau, sự nghi ngờ ban đầu dần chuyển sang nể phục.

Tuy nói viết bài đăng báo là yêu cầu cơ bản của phóng viên tin tức nhưng mọi người đều đi lên từ người mới, đặc biệt là trong giai đoạn thực tập mà đạt được thành tích như vậy thì cô gái này quả thực rất xuất sắc và nỗ lực.

Hơn nữa Báo Chiều Sở Thành chỉ là một tòa soạn nhỏ, có chút tiếng tăm ở địa phương nhưng ra khỏi Sở Thành thì chẳng xếp hạng được.

Từ một nơi nhỏ bé như vậy mà bứt phá vươn lên, viết những bài báo gây tiếng vang trong cả khu vực Bắc Giang quả thực đáng nể phục.

Khang Quân Văn dừng lại vài giây rồi nghiêm giọng:

"Lần này Chấp chính quan đi khảo sát Sở Thành không phải để ca ngợi công đức hay khoe khoang thành tích cá nhân mà là để phục vụ thiết thực cho việc xây dựng thành phố Sở Thành và Bắc Giang, mưu cầu phúc lợi cho người dân khu vực Bắc Giang. Trong số những người ngồi đây không ai hiểu rõ Sở Thành hơn phóng viên Kiều Dĩ Miên, đó chính là lý do cuối cùng chọn cô ấy."

Mấy người lúc trước còn thấy bất công giờ đã tâm phục khẩu phục, tất nhiên là trừ Dư Uyển.

Chỉ là nếu lúc trước cô ta ôm nỗi ấm ức thì giờ đây có lẽ phần nhiều là ghen tị chua chát.

Khang Quân Văn nhìn Kiều Dĩ Miên với giọng điệu ôn hòa hơn: "Cô có suy nghĩ gì không?"

Kiều Dĩ Miên chạm phải ánh mắt khích lệ và tin tưởng của Khang Quân Văn bèn nghiêm túc trả lời:

"Tôi sẽ nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, không phụ sự kỳ vọng của ngài và đài truyền hình."

Tan họp Kiều Dĩ Miên đến thẳng văn phòng Khang Quân Văn.

"Thưa Đài trưởng, tôi có thể hỏi một chút, nhân sự đi khảo sát lần này... là do Chấp chính sảnh quyết định sao?"

Khang Quân Văn ngước mắt nhìn Kiều Dĩ Miên với thái độ ôn hòa: "Tại sao cô lại hỏi vậy?"

Kiều Dĩ Miên thẳng thắn nhìn vào mắt ông: "Tôi muốn biết mình có được cơ hội này là dựa vào năng lực của bản thân hay là... thứ gì khác."

Khang Quân Văn bỗng bật cười: "Bất kể là ai quyết định thì đó đều là năng lực của cô."

Thấy Kiều Dĩ Miên mím môi không nói, ánh mắt vẫn cố chấp, Khang Quân Văn đành hỏi ngược lại:

"Những lời tôi vừa nói trong phòng họp về biểu hiện của cô trong hai năm qua có gì sai lệch với thực tế không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!