Chương 18: Cá cược gì cơ?

Kiều Dĩ Miên ra khỏi cửa hơi muộn, sáng nay lại có cuộc họp toàn thể ban Thời sự nên phải đến trước mười phút.

Vì thế cửa thang máy vừa mở ra cô cũng chẳng nhìn xem bên trong có ai mà vội vàng chen vào.

Thang máy từ từ đi lên thì phía sau vang lên giọng nữ châm chọc.

"Chỉ là người đến giúp việc tạm thời thôi mà cứ tưởng mình là nhân viên chính thức à? Không biết lượng sức mình."

Kiều Dĩ Miên nghe ra là ai rồi nên thầm đảo mắt một cái và không thèm để ý đến cô ta.

Dư Uyển thấy cô dám phớt lờ mình thì trong lòng bực bội nên lại khiêu khích:

"Có phú nhị đại chống lưng quả nhiên là có dũng khí nhỉ! Lái xe thể thao, mặc hàng hiệu lại còn động một tí là giở thói tiểu thư, chậc chậc, thật khiến người ta ngưỡng mộ."

Nói xong cô ta còn cố tình thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh: "Cậu nói xem sao chúng ta lại không có vận may tốt như thế nhỉ?"

Đồng nghiệp biết cô ta lại đang nói xấu người khác nên cười trừ cho qua chuyện chứ không nói thêm gì.

Dư Uyển bĩu môi, vách thang máy bằng kim loại sáng loáng phản chiếu rõ mồn một biểu cảm kiêu ngạo và khinh thường của cô ta.

Thang máy nhanh chóng đến tầng của Ban Thời sự, cửa thang máy mở ra, Kiều Dĩ Miên bước ra trước.

Sau khi chấm công bằng vân tay cô mới quay đầu nhìn Dư Uyển đang thong thả bước tới và hỏi thẳng:

"Cô muốn vận may tốt à?"

Dư Uyển không hiểu sao Kiều Dĩ Miên lại đột nhiên bắt chuyện với mình, trong ấn tượng của cô ta thì từ lúc gặp lại ở đài truyền hình Kiều Dĩ Miên chưa từng nhìn thẳng vào cô ta.

Nghĩ kỹ lại thì ba năm đầu đại học hình như cô cũng chẳng mấy khi để ý đến cô ta...

"Cô có ý gì?" Dư Uyển nghi ngờ ra mặt.

Kiều Dĩ Miên cười cười: "Tôi muốn giúp cô đổi vận mà! Để cô cũng có xe thể thao lái, có hàng hiệu mặc, có thể tùy ý giở thói tiểu thư, thế nào, muốn không?"

Nói rồi cô nhướng mày nhìn Dư Uyển hai giây và bất ngờ đưa tay về phía cô ta.

Dư Uyển theo bản năng né tránh với ánh mắt kinh hãi: "Này! Tôi cảnh cáo cô nhé! Cô mà dám đánh tôi thì coi chừng tôi không để yên đâu!"

"Diễn sâu quá đấy..." Kiều Dĩ Miên bất lực chỉ vào tóc cô ta nhắc nhở: "Trên tóc cô dính hạt cơm kìa..."

Hôm nay Dư Uyển vốn đã đánh má hồng nên nghe cô nói vậy thì vừa thẹn vừa giận, mặt càng đỏ hơn.

Cô ta vội vàng phủi tóc vài cái cũng chẳng biết hạt cơm đã rơi xuống chưa mà tức tối trừng mắt nhìn Kiều Dĩ Miên:

"Kiều Dĩ Miên! Sao cô vẫn đáng ghét như thế hả!"

Kiều Dĩ Miên nhún vai:

"Người chủ động khiêu khích là cô, người ghen tị vận may của người khác là cô, ăn uống làm rơi cơm lên đầu cũng là cô, sao giờ lại quay ra mắng tôi? Ồ, hóa ra vận may không tốt cũng ảnh hưởng đến trí não và khả năng phán đoán à..."

Mặt Dư Uyển lúc đỏ lúc trắng, nghe vậy càng thêm thẹn quá hóa giận nên gần như buột miệng thốt ra:

"Kiều Dĩ Miên! Cô bớt tự cho là đúng đi! Cô tưởng cô may mắn thật à? Nếu không phải năm đó Thời Diên cá cược với người ta thì làm sao có chuyện anh ấy theo đuổi cô!"

Nụ cười trên môi Kiều Dĩ Miên cứng lại, cô hỏi ngược: "Cá cược cái gì?"

"Xem ra cô không biết thật nhỉ!" Trên mặt Dư Uyển lộ ra vẻ đắc thắng, cô ta tiến lại gần Kiều Dĩ Miên một bước rồi hạ giọng nói với vẻ cười như không cười:

"Hồi đó Thời Diên cá cược với bạn bè rằng có thể cưa đổ cô trong vòng một tháng, tiền cược là một chiếc xe thể thao. Kết quả anh ấy thua và mất một chiếc xe cho đối phương; nhưng hai năm sau anh ấy lại thắng lại chiếc xe đó, cô nói xem anh ấy có lợi hại không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!