Chương 17: Sợ họ bán em đi

Một câu hỏi đơn giản, cứ như thể tiện miệng quan tâm đến đời sống cá nhân của cấp dưới nhưng lại khiến Chu Hằng đứng bên cạnh giật giật mí mắt.

Chấp chính quan nhà anh ta thẳng thắn thế sao?

Tống Nam Tinh cũng ngẩn người nhưng không nghĩ nhiều.

Dù sao mấy hôm trước tin tức Thời Diên quỳ gối, cầu hôn rồi ôm người níu kéo ngay trước cổng đài truyền hình đã sớm lan truyền khắp các phòng ban và trở thành "tin cũ" rồi.

Đừng nói đến Kiều Dĩ Miên, ngay cả cậu cũng phải hứng chịu không ít ánh mắt tò mò từ những người lạ hoắc.

Chuyện này truyền đến tai Chấp chính quan cũng chẳng có gì lạ.

Kiều Dĩ Miên lại vì câu hỏi này mà thắc mắc mất vài giây.

Cô ngước mắt nhìn Lê Diệu nhưng không đọc được bất kỳ cảm xúc nào từ đôi mắt hẹp dài sâu thẳm ấy.

Dường như thực sự chỉ là thuận miệng hỏi một câu.

Kết hợp với mấy lần tình cờ gặp gỡ và tiếp xúc gần đây, trong lòng Kiều Dĩ Miên bỗng nảy ra một ý nghĩ hoang đường.

Cô không trả lời thẳng mà cười hỏi ngược lại: "Nếu không có thì Chấp chính quan định giới thiệu cho tôi một người sao?"

Ánh mắt Lê Diệu trầm xuống, chưa đợi anh mở miệng thì cô gái nhỏ đã tinh nghịch nói tiếp:

"Nhưng tôi còn trẻ, chưa muốn yêu đương đâu, đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ viết bài của tôi thôi, làm sao sướng bằng gây dựng sự nghiệp chứ?"

Lê Diệu: "..."

Chu Hằng: "..."

Tống Nam Tinh: Ừ, chị tôi nói đúng quá!

Qua vài lần tiếp xúc, Kiều Dĩ Miên đối với vị Chấp chính quan nghiêm túc lạnh lùng này đã không còn dè dặt như lúc đầu nữa.

Cô cảm thấy vị đại lãnh đạo này chỉ là ngoài lạnh trong nóng mà thôi.

Một người có rộng lượng hay không thì nhìn lời nói cử chỉ là biết ngay.

Người lạ gặp chuyện anh còn có thể bất chấp tất cả xông lên cứu giúp.

Thì đương nhiên cũng sẽ không so đo tính toán vì lời từ chối khéo léo của một cô gái nhỏ.

Cô đoán đại lãnh đạo chắc là thấy cô hợp mắt nên muốn giới thiệu bạn trai cho cô, biết đâu là cháu trai cháu ngoại hay cấp dưới nào đó của anh còn độc thân cần giải quyết vấn đề cá nhân mà cô lại vừa khéo phù hợp.

Cô không thể đợi đối phương nói ra rồi mới từ chối được, tốt nhất là dập tắt ý định đó từ trong trứng nước.

Thực ra có không ít lãnh đạo trong cơ quan nhà nước thích làm bà mối, ông tơ lắm.

Trước đây ở tòa soạn cũng có một vị lãnh đạo hay hỏi han tình trạng tình cảm của cô và thỉnh thoảng lại tỏ vẻ "tiếc nuối": "Nếu Tiểu Kiều mà chưa có bạn trai thì chú nhất định phải giới thiệu con trai chú cho cháu!"

Vị Chấp chính quan này có lẽ cũng có ý định đó chăng?

Còn về lý do tại sao không phải chính anh để ý cô thì Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không nghĩ đến.

Dù sao thân thế, bối cảnh và thực lực của đối phương bày ra đó, làm sao có thể để ý đến một nhân vật nhỏ bé như cô chứ?

Hơn nữa... ở tuổi này của anh e là đã kết hôn từ lâu, khéo con cái chạy đầy nhà rồi cũng nên.

Kiều Dĩ Miên nghĩ đơn giản và nói cũng thẳng thắn nhưng Lê Diệu nghe xong lại từ từ thở hắt ra, ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng chưa kịp bùng lên đã bị dội ngay một gáo nước đá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!