Phóng viên Tiểu Kiều tính toán đâu ra đấy, kết cục cũng phát triển theo dự tính nhưng không ngờ quá trình lại xảy ra chút trục trặc.
Cô uống say rồi.
Dù cô đã nhấn mạnh tửu lượng mình không tốt nhưng một người uống hết một ly mặt không đỏ tim không đập, ai mà tin lời cô chứ, đồng nghiệp còn tưởng cô "khiêm tốn".
Phóng viên Tiểu Kiều hôm nay đúng là vui lại không chịu nổi sự nhiệt tình mời rượu của đồng nghiệp, ban đầu nghĩ uống một ly chắc không sao, sau đó lại có ly thứ hai, thứ ba...
Khi cô nhận ra không thể uống nữa thì rượu đã ngấm, đầu óc quay cuồng, đi đứng loạng choạng.
Thấy cô say thật, An Vĩnh Hoa vội vàng kết thúc bữa tiệc.
"Thời gian cũng tàm tạm rồi đấy! Mọi người nhà gần nhau thì về cùng nhau, nhất là mấy đồng nghiệp nữ, nhất định phải đưa đến tận cửa nhà biết chưa?"
Đàm Thạc và mấy người đàn ông vẫn còn tỉnh táo chán, xung phong đưa đồng nghiệp nữ về nhà.
Đầu óc Kiều Dĩ Miên quay cuồng nhưng vẫn nhớ mình ở Thịnh Thành Gia Viên, một đồng nghiệp nam tiện đường lập tức bảo đưa cô về.
Nhưng cô cúi đầu nghĩ ngợi lại đổi lời ngay, lầm bầm: "Không, không về nhà này được... tôi uống say rồi... sẽ bị Thẩm Lăng Xuyên cười nhạo... không được về, không được..."
Nói xong, cô ngẩng mặt nhìn đồng nghiệp kia, cười ngây ngô: "Có thể phiền anh... đưa tôi đến... đến... Công quán số 1 không."
Công quán số 1, khu dân cư cao cấp nhất nằm ở vị trí đắc địa nhất thành phố Lâm Xuyên, gần các cơ quan hành chính nhất, yên tĩnh giữa chốn phồn hoa.
Người sống trong đó đa phần là quan chức lớn nhỏ của Chấp chính sảnh và lãnh đạo cao cấp các cơ quan xí nghiệp.
Lại vì cảnh quan sân vườn cực đẹp, an ninh nghiêm ngặt nên được người ngoài gọi là "Hậu hoa viên của Chấp chính sảnh".
Cũng là nơi ở của các đời Chấp chính quan.
Đồng nghiệp nam bắt taxi đưa Kiều Dĩ Miên đến cổng chính Công quán số 1 nhưng bị bảo vệ chặn lại, không cho taxi vào.
Kiều Dĩ Miên xuống xe, loạng choạng đi vào trong.
Đồng nghiệp nam vội vàng xuống theo, định đưa cô vào.
Phóng viên Tiểu Kiều xua tay, nói không rõ tiếng: "Không cần không cần... tôi biết đường... cảm ơn anh đưa tôi về, tạm... tạm biệt."
"Tôi đưa cô đến cửa tòa nhà nhé!" Đồng nghiệp nam thấy cô thế này không yên tâm, nhỡ va vào đâu thì phiền phức.
Kiều Dĩ Miên lại cười hề hề, lắc ngón tay với anh ta: "Anh... anh không vào được đâu."
Nói xong móc điện thoại trong túi ra, chọc chọc vào màn hình mấy cái mới mở được ứng dụng cần tìm, thần bí nói: "Anh yên tâm, có người ra đón tôi... không đúng, có chó ra đón tôi..."
Đồng nghiệp nam: "..."
Xem ra say thật rồi.
Phóng viên Tiểu Kiều nói gì đó vào điện thoại rồi tiếp tục loạng choạng đi vào trong.
Đồng nghiệp nam vội đăng ký ở phòng bảo vệ, đi theo cô vào khu chung cư.
Nào ngờ đi được một đoạn, anh ta quả nhiên thấy có người... không đúng, có chó ra đón cô thật!
Lại còn là một con... Becgie siêu to khổng lồ!
Con chó đen oai phong lẫm liệt, lúc chạy dường như còn nhìn thấy cả cơ bắp cuồn cuộn.
Đến gần, con Becgie mới dừng lại, ánh mắt hung dữ như chó sói nhìn chằm chằm anh ta khiến đồng nghiệp nam run cả chân, suýt nữa bỏ chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!