Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi

Kiều Dĩ Miên dừng bước: "Còn gì để nói nữa đâu?"

"Anh biết em vẫn luôn trách anh, cộng thêm chuyện của Hạ Vân Phỉ, cảm giác mình càng sai nhiều hơn. Anh muốn tìm cơ hội bù đắp nên lần này anh chắc chắn sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện nhà cửa của cô ấy..."

"Đó là việc anh nên làm." Kiều Dĩ Miên không khách khí ngắt lời anh ta: "Nếu anh muốn công ty phát triển tốt hơn thì phải cố gắng khắc phục lỗ hổng, giữ gìn hình ảnh bản thân chứ không phải dùng bạo lực dập tắt sự thật."

Oán hận tích tụ càng nhiều, sức phản kháng sẽ càng lớn, đến cuối cùng không biết chừng sẽ lưỡng bại câu thương.

"Em nói đúng, trước đây là anh suy nghĩ không chu toàn..." Giọng Thời Diên trầm xuống: "Đống lộn xộn của công ty nhiều quá, chuyện này nối tiếp chuyện kia làm anh sứt đầu mẻ trán nên mấy chuyện cỏn con trước đây anh đều không coi trọng...

Miên Miên, cảm ơn em đã nhắc nhở anh kịp thời, dù lần này công ty tổn thất nặng nề, danh tiếng sụt giảm cũng là anh đáng đời. Sau này anh nghĩ lại, thế này cũng tốt, ít nhất cũng cho cả công ty một bài học."

Nhìn hai má hóp lại rõ rệt của đối phương, Kiều Dĩ Miên từ từ hít một hơi, dời mắt đi.

"Tôi không cố ý nhắm vào anh, chỉ là giúp bạn bè giúp những chủ nhà đó lên tiếng thôi. Bất kể đối phương là anh hay người khác cũng chẳng khác gì nhau. Tự giải quyết cho tốt đi, tạm biệt."

Nói xong định bỏ đi.

"Miên Miên!" Thời Diên theo bản năng kéo tay cô: "Em khó khăn lắm mới về Sở Thành một chuyến, cùng ăn bữa cơm đi, được không?"

Kiều Dĩ Miên nghiêng người né tránh, cau mày: "Đừng có lôi lôi kéo kéo với tôi."

Thời Diên vội rụt tay về, nhìn cô với ánh mắt vô tội: "Được, anh không chạm vào em... Vậy có thể ăn với anh bữa cơm không? Coi như bạn bè ôn chuyện cũ, được không?"

"Bạn bè?" Kiều Dĩ Miên nhếch mép cười khẩy, hất hàm về phía phòng bệnh: "Bạn tôi ở Sở Thành đang nằm trong phòng bệnh kìa, anh muốn ôn chuyện cũ có thể đi tìm người khác."

Ý tứ là anh không phải bạn tôi.

Thời Diên bị chặn họng đến mức lồng ngực phập phồng, vừa định mở miệng nói thêm gì đó thì nghe phía sau vang lên giọng nữ nũng nịu:

"A Diên? Sao anh lại đến bệnh viện?"

Người phụ nữ trẻ mặc váy hai dây xẻ sâu, đi giày cao tót vót bước tới, trang sức trên cổ và chuỗi hạt trên tay lấp lánh ánh sáng.

Người phụ nữ rất tự nhiên khoác tay Thời Diên, nhìn anh ta từ trên xuống dưới.

"Em nhìn bóng lưng đã thấy giống anh rồi, quả nhiên không sai. Anh bị ốm à? Hay đến thăm bệnh nhân? Bệnh viện này có hợp tác với nhà em, có việc gì cứ nói với viện trưởng một tiếng là được."

Nói xong quay sang nhìn Kiều Dĩ Miên vừa đứng ở đây: "hả" một tiếng: "Vừa nãy em thấy anh nói chuyện với ai mà, nhìn nhầm à?"

Thời Diên vội vàng quay đầu lại mới phát hiện Kiều Dĩ Miên đã đi rồi.

Anh ta bực bội thở hắt ra, trong lòng phiền muộn.

Ngay sau đó, một cơ thể thơm tho mềm mại dán sát vào, người phụ nữ ôm cánh tay anh ta lại nói:

"A Diên, tối nay đến nhà em ăn cơm đi, vừa hay bố em cũng ở nhà. Bố nghe nói chuyện công ty anh, muốn hỏi xem có cần giúp đỡ gì không."

Thời Diên bất động thanh sắc rút cánh tay bị người phụ nữ ôm chặt ra, giọng cố gắng ôn hòa: "Chúng ta sớm muộn gì cũng hủy hôn, anh sẽ không nợ ân tình nhà em đâu."

"Đó cũng là chuyện sau này, ít nhất bây giờ anh vẫn là hôn phu của em mà ~" Người phụ nữ lại khoác tay anh ta:

"Chuyện sau này để sau này tính, cho dù bây giờ chúng ta là quan hệ bạn bè, bạn bè gặp nạn cũng phải ra tay giúp đỡ chứ!"

Cô ta nháy mắt với anh ta cười: "Biết đâu sau này anh lại không rời xa em được thì sao!"

Thời Diên cau mày, vừa định phản bác thì bị người phụ nữ kéo đi: "Đi thôi đi thôi! Đàn ông đàn ang lề mề làm cái gì."

Hai người đi qua cửa cầu thang thoát hiểm, người phụ nữ cố ý liếc nhìn về phía cửa, ánh mắt khẽ động, khóe môi hơi nhếch lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!