Chương 15: Tôi có hẹn rồi

Lê Diệu thấy cô có vẻ ngơ ngác thì nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"À, không có gì ạ." Kiều Dĩ Miên lắc đầu.

Cô có mang theo chứng minh thư, bây giờ mạng lưới thông tin ở đâu cũng kết nối rồi, cho dù gặp cảnh sát giao thông kiểm tra xe thì chắc cũng không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.

"Vậy tôi xuống xe trước nhé, cảm ơn ngài đã đưa tôi đến đây."

Lê Diệu cảm nhận được cô có chuyện nhưng không muốn nói với mình nên cũng không gặng hỏi thêm mà chỉ gật đầu.

Kiều Dĩ Miên mở cửa xuống xe, đi vào cửa hàng 4S và xuất trình chứng minh thư.

Nhân viên đối chiếu thông tin xong thì hỏi cô: "Cô muốn nhận xe hộ đúng không? Giấy ủy quyền có chữ ký đóng dấu của chủ xe đâu ạ?"

Kiều Dĩ Miên ngẩn người thốt lên một tiếng "Ơ" đầy muộn màng: "Không có giấy ủy quyền thì không nhận xe được sao?"

Nhân viên cười đáp: "Chúng tôi là cửa hàng 4S chính quy, nếu chủ xe không đích thân đến được thì người được ủy thác phải xuất trình giấy ủy quyền mới nhận xe được."

Kiều Dĩ Miên khó xử: "Chiếc xe này đứng tên bố tôi, ông ấy gặp chút chuyện nên bản thân không đến được. Bảo ông ấy viết giấy ủy quyền thì lại càng không thể..."

Nghe cô giải thích nguyên nhân, nhân viên không khỏi cảm thông cho cô gái nhỏ nên gật đầu: "Nếu vậy thì cô xuất trình sổ hộ khẩu của hai người cũng được, miễn là chứng minh được quan hệ bố con."

"Vâng, vậy hôm nay tôi không nhận xe nữa, lần sau tôi sẽ mang sổ hộ khẩu đến."

Kiều Dĩ Miên rời khỏi phòng làm việc, đứng ở cửa hít sâu một hơi nhưng tâm trạng lại u ám hơn lúc đến rất nhiều.

Lấy điện thoại ra định gọi xe thì vừa ngẩng đầu lên cô lại thấy chiếc Hồng Kỳ màu đen vẫn đang đỗ trước cửa.

Lê Diệu đã xuống xe và đang đứng cạnh cửa xe nhìn về phía cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, anh ra hiệu cho cô đi tới.

"Sao thế? Không xong việc à?"

"Vâng, thiếu giấy tờ ạ."

Kiều Dĩ Miên không nói chi tiết, cô liếc nhìn chiếc xe đen và lờ mờ đoán được vị đại lãnh đạo này đang đợi mình.

Chu Hằng đã xuống xe giữa đường nên giờ trên xe chỉ còn anh và tài xế.

Chẳng lẽ anh thực sự có chuyện muốn nói với cô?

Và không muốn cho người khác nghe thấy?

Trong đầu lướt nhanh qua những suy nghĩ này nhưng Kiều Dĩ Miên lại cảm thấy suy nghĩ của mình thật buồn cười.

Chấp chính quan trăm công nghìn việc, cho dù có thời gian tán gẫu với người khác thì cũng tuyệt đối không thể là loại tôm tép như cô.

Nhưng ngoài dự đoán là đối phương lại làm ngược lại và còn đích thân mở cửa xe cho cô.

"Đi thôi, tôi đưa cô về."

Kiều Dĩ Miên kinh ngạc nhìn Lê Diệu, im lặng hai giây rồi lần này ngay cả ý định phản kháng cũng không có mà ngoan ngoãn lên xe.

Đầu óc cô hơi rối loạn nên chỉ có thể hiểu là: Chấp chính quan đại nhân một lòng vì dân, phục vụ nhân dân...

Trên đường về, Lê Diệu nhận ra tâm trạng Kiều Dĩ Miên không tốt, hoàn toàn khác với vẻ mặt vui vẻ lúc đi.

Nhưng anh vốn ít nói lại không có kinh nghiệm giao tiếp với các cô gái trẻ, nếu hỏi thẳng thì cô cũng chẳng chịu nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!