Vì chuyện đi khảo sát cùng đoàn, Dư Uyển hai ngày nay có thể nói là gió xuân phơi phới.
Cô ta vốn hành sự phô trương, cộng thêm quan hệ với dượng mình nên ở đài tuy không nói là đi ngang nhưng tuyệt đối là kẻ hất mặt lên trời.
Ở nơi này vốn dĩ có rất nhiều con ông cháu cha nên mọi người đều thấy lạ không trách và cũng chẳng ai đối đầu với cô ta.
Nhưng cô ta cứ thích chủ động kiếm chuyện với người khác.
Chẳng hạn như từ khi Kiều Dĩ Miên đến, thỉnh thoảng cô ta lại phải châm chọc vài câu.
Đặc biệt là sau khi nhận được tin vui này, cô ta càng không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt.
"Tép riu thì vẫn là tép riu, dù có đến đài truyền hình thì cũng thế thôi? Chẳng phải vẫn đến để làm trâu làm ngựa sao, cơ hội được lộ mặt thế này làm sao đến lượt cô chứ?"
"Tôi mà là cô ấy à, sớm đã cắp đít về chỗ cũ rồi! Có trèo lên cành cao cũng chẳng hóa phượng hoàng được đâu!"
Đối với sự khiêu khích của cô ta, ban đầu Kiều Dĩ Miên không muốn để ý nhưng không chịu nổi kẻ này cứ dai dẳng dí sát mặt vào mà gây sự.
Thực sự nhịn hết nổi, cô ném một bản thảo đã in ra trước mặt Dư Uyển.
"Nghe nói Chấp chính quan học thức uyên bác, văn hay chữ tốt, cô tốt nhất nên tranh thủ lúc chưa đi khảo sát cùng ngài ấy mà nâng cao khả năng viết lách đi. Nhìn xem cái bản thảo này dùng từ sai và câu cú lủng củng thế nào, tôi sửa mãi không hết đấy."
Kiều Dĩ Miên khoanh tay vẻ mặt đầy khó hiểu:
"Kể cũng lạ, hồi đại học điểm văn của cô cũng khá mà, sao mới tốt nghiệp một năm mà đã trả hết cho thầy cô rồi? Hay là một năm qua cô bận quá không có thời gian suy nghĩ nên não bộ thoái hóa nhanh thế?"
"Cô chửi ai đấy!" Dư Uyển sa sầm mặt mày ngay tức khắc nhưng Kiều Dĩ Miên lại dùng ngón tay gõ gõ lên bản thảo trên bàn: "Sửa xong rồi hãy cãi nhau nhé."
Nói xong cô ném cho cô ta một nụ cười đầy tà khí rồi quay người bỏ đi.
Dư Uyển tức đến ngứa răng, liếc nhìn đủ loại ký hiệu sửa lỗi chi chít trên bản thảo mà tức tối vo tròn ném thẳng vào thùng rác.
"Giả bộ cái gì chứ! Đồ gà mờ!"
Kiều Dĩ Miên mặc kệ áp suất thấp bên phía cô ta mà vui vẻ thu dọn đồ đạc tan làm.
Tống Nam Tinh bảo xe cô sửa xong rồi nhưng cậu thực sự không dám lái về nên đành phiền cô tự mình đi lấy xe.
"Chị Dĩ Miên, tối nay em còn phải viết gấp một bài tin tức nên không đi cùng chị được rồi, tối em mời chị ăn tiệc lớn được không?"
Tống Nam Tinh chắp hai tay vẻ mặt đầy hối lỗi.
Kiều Dĩ Miên không nhịn được cười: "Được thôi, vậy chị phải chém em một bữa ra trò mới được! Lần này không được gọi đồ ăn ngoài nữa đâu đấy!"
Tống Nam Tinh cười hề hề: "Bất kỳ nhà hàng nào ở Lâm Xuyên cũng được, chị cứ việc chọn thoải mái!"
Thấy đang giờ cao điểm tan tầm nên Kiều Dĩ Miên cũng không đùa với cậu nữa mà bước nhanh ra khỏi văn phòng.
Cô vừa đi ra khỏi tòa nhà đài truyền hình và định đi bộ ra ngã tư bắt xe thì nhìn thấy một chiếc Hồng Kỳ màu đen đang đỗ bên đường.
Ban đầu cô không để ý lắm cho đến khi cửa kính ghế phụ hạ xuống và Chu Hằng cười híp mắt chào cô:
"Phóng viên Kiều! Đi đâu đấy?"
Kiều Dĩ Miên vội bước lên vài bước, mắt cười cong cong: "Chào thư ký Chu, tôi đang định đến cửa hàng 4S lấy xe ạ."
Kể từ khi biết Chu Hằng là thư ký của Chấp chính quan thì Kiều Dĩ Miên không dám gọi người ta là "anh Chu" nữa, phải biết rằng người đàn ông trông có vẻ dễ gần, hòa nhã này lại có thân phận địa vị còn cao hơn cả lãnh đạo lớn nhất thành phố Lâm Xuyên nửa bậc đấy...
Chu Hằng cũng không để ý cô gọi mình là gì, cười nói tiếp: "Giờ đang là giờ cao điểm nên khó bắt xe lắm để chúng tôi đưa cô đi một đoạn, đằng nào cũng không xa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!