Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi?

Mùi hương quen thuộc của người đàn ông xen lẫn chút hơi men bao trùm lấy cô khi anh ta ôm trọn cô vào lòng.

Kiều Dĩ Miên theo bản năng vùng vẫy nhưng đối phương lại càng ôm chặt hơn.

Sự chênh lệch sức mạnh nam nữ thể hiện rõ rệt ngay lúc này.

Kiều Dĩ Miên hết kiên nhẫn: "Buông tôi ra!"

Cô đưa tay cấu vào cánh tay anh ta nhưng đối phương cứ như mất hết cảm giác mà vẫn dửng dưng.

"Anh không cho em đi!"

Thời Diên đau khổ van xin: "Miên Miên, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, lần này anh xin em, đừng rời xa anh, anh thực sự biết sai rồi. Sao em lại nhẫn tâm như vậy, nhất định phải chia tay với anh chứ?

Một năm qua em tăng ca thì anh đợi dưới tòa soạn; em đi công tác anh sợ em ăn không ngon ngủ không yên nên gọi đồ ăn ngoài và nâng hạng phòng cho em; em khó khăn lắm mới có thời gian hẹn hò thì anh vui vẻ bao trọn cả nhà hàng để ăn cùng em; dù em vì công việc mà lỡ hẹn thì anh vẫn chuẩn bị mọi thứ để đợi em vào mỗi dịp lễ tết...

Chẳng lẽ tất cả những gì anh làm đều không thể bù đắp cho một lần hồ đồ ngu ngốc của anh sao? Miên Miên, anh thực sự thích em, rất thích rất thích! Em tha thứ cho anh một lần này thôi được không?"

Nói đến cuối giọng Thời Diên đã nghẹn ngào khiến đáy lòng cô càng thêm phiền muộn và dâng lên một cảm xúc khó tả.

Những gì anh ta nói sao cô lại không biết chứ?

Chỉ là có một câu cô nói không sai, đó là cô thực sự mệt mỏi rồi.

Buổi tiệc đính hôn hôm đó chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.

Cô đã sớm muốn kết thúc mối tình chênh lệch quá nhiều về mọi mặt này rồi.

Thấy mọi người xung quanh liên tục ném ánh mắt tò mò về phía này khiến vành tai Kiều Dĩ Miên nóng ran: "Anh làm thế này tôi không nói chuyện được, anh buông tay ra trước đã."

"Vậy em phải hứa sẽ không bỏ đi!"

Thời Diên không nhận được câu trả lời của cô nên đành luyến tiếc buông tay ra.

Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài rồi quay người nhìn vào đôi mắt đáng thương của anh ta.

"Tôi thừa nhận anh đối xử với tôi rất tốt và cũng rất cảm ơn những gì anh đã làm cho tôi trong thời gian qua. Nhưng vấn đề giữa chúng ta không chỉ là buổi tiệc đính hôn hôm đó."

Lời đã nói đến nước này thì cô cũng chẳng định giấu giếm gì nữa, dứt khoát nói toạc ra hết.

"Gia cảnh chúng ta khác biệt quá lớn dẫn đến quan điểm về tiền bạc, danh lợi, sự nghiệp và lý tưởng đều rất khác nhau; anh không coi trọng nghề nghiệp của tôi, không thích tôi đi sớm về khuya, bố mẹ anh không chấp nhận một người bình thường như tôi và cảm thấy tôi chẳng giúp ích được gì cho sự nghiệp của anh...

Cho dù chúng ta miễn cưỡng duy trì mối quan hệ này thì sớm muộn gì những mâu thuẫn ngầm này cũng sẽ bùng nổ, đến lúc đó còn khó coi hơn.

Anh có thể không cần lo lắng những điều này vì anh là con trai cưng của họ, họ không làm gì được anh nhưng áp lực sẽ đè nặng lên vai tôi, tôi không muốn chấp nhận những áp lực không đáng có đó.

Tôi chỉ muốn tìm một người yêu có chung lý tưởng và có thể chấp nhận tất cả mọi thứ của nhau chứ không muốn hao tâm tổn trí vào những chuyện dư thừa.

Nhưng anh thì không được, nhà họ Thời không được, không phải do các người không tốt mà là do chúng ta không cùng chung một con đường."

Kiều Dĩ Miên nói rất thẳng thắn khiến Thời Diên ban đầu còn ngơ ngác sau đó mặt mày dần tái nhợt.

Đợi cô nói hết anh ta mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê và vội vàng giải thích:

"Mẹ anh đúng là có nói bà không thích nghề của em, bà cảm thấy phụ nữ mà cứ chạy ngược chạy xuôi bên ngoài thì không ra thể thống gì lại chẳng lo được cho gia đình...

Bà từng nói chỉ cần em nghỉ việc và đến công ty nhà anh làm, chỉ cần giúp được cho anh thì bà sẽ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau.

Chỉ là anh thấy em rất thích công việc ở tòa soạn nên chưa từng nói với em. Miên Miên, hay là em đến Anh Thời làm việc đi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!