Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo?

Người đi đầu là Đài trưởng đài truyền hình Khang Quân Văn.

"Thưa Chấp chính quan, đây là Trung tâm tin tức, mời ngài vào."

Ông ta cung kính nghiêng người nhường đường, ngay sau đó một dáng người cao ráo ung dung bước vào.

Chiếc áo khoác công vụ màu đen đúng chuẩn để lộ chiếc áo sơ mi trắng tinh được cài cúc chỉnh tề bên trong, quần âu sẫm màu bao lấy đôi chân thon dài săn chắc, mỗi bước đi đều toát lên khí chất điềm tĩnh thong dong.

Mọi người trong văn phòng lập tức đứng dậy chào đón, Kiều Dĩ Miên đứng phía sau bị người đằng trước che khuất nên chỉ thấy một đám người ùa vào từ cửa.

Người đàn ông được mọi người vây quanh có gương mặt tuấn tú sắc bén thoáng qua, vẻ cao quý của kẻ bề trên càng thêm rõ rệt.

Chỉ liếc nhìn qua khe hở một cái nhưng Kiều Dĩ Miên đã nhận ra đối phương.

Vị... chủ xe Hồng Kỳ?

Những mảnh ghép rời rạc trong đầu nhanh chóng được ghép lại và những điểm chưa rõ cũng tự động được xâu chuỗi thông suốt:

Chu Hằng khiến Khang Quân Văn phải cung kính lại chỉ có thể ngồi ghế phụ của vị nhân vật lớn này và răm rắp nghe theo sự sắp xếp của đối phương.

Cộng thêm khí thế tôn quý bất phàm toát ra từ người này thì tuyệt đối không phải là nhân vật tầm thường.

Kiều Dĩ Miên tuy đoán được đối phương có quyền có thế nhưng không ngờ anh lại chính là vị Chấp chính quan bí ẩn kia.

Trong lúc đầu óc đang suy nghĩ lung tung thì giọng nói trầm ổn quen thuộc vang lên bên tai, nghiêm túc và trang trọng hơn so với lúc ở trên xe ngày hôm qua:

"Rất vui vì có cơ hội được trao đổi với các đồng chí ở mặt trận tuyên truyền tin tức... Buổi chiều Đài trưởng Khang và các vị phụ trách phòng ban đã báo cáo với tôi về tiến độ công việc của đài trong hai năm qua, nhìn chung đài đã triển khai rõ ràng, trọng điểm nổi bật và ý thức làm việc của mọi người cũng rất tốt... Thật ra trước khi đến đây tôi cũng đã tìm hiểu đôi chút về công tác tin tức của khu vực Bắc Giang..."

Ban đầu Kiều Dĩ Miên còn nghe anh nói với vẻ ngạc nhiên và thấp thỏm nhưng dần dà, khi anh nói càng lúc càng chi tiết thì trái tim đang xao động của cô cũng theo lời kể của anh mà dần bình tĩnh lại.

Cô không ngờ vị đại lãnh đạo này đến thị sát công việc lại không phải kiểu cưỡi ngựa xem hoa cho có lệ mà thực sự đã làm rất nhiều "bài tập về nhà": từng ví dụ anh phân tích, từng vấn đề và thiếu sót anh chỉ ra đều vô cùng chính xác.

Sau khi nói xong anh lại cùng mọi người thảo luận về phương hướng tuyên truyền sắp tới mà không hề có chút giá nào của kẻ bề trên.

Kiều Dĩ Miên tranh thủ lúc họ đang trò chuyện bèn lấy điện thoại mở khóa, vào danh bạ lướt xuống tìm "Chủ xe Hồng Kỳ" rồi lặng lẽ đổi thành "Đại lãnh đạo"...

"Ở cương vị mới thế nào rồi?" Giọng nam trầm ổn vang lên từ trên đỉnh đầu khiến Kiều Dĩ Miên vội vàng tắt màn hình và hoảng hốt ngẩng đầu lên.

Vị Chấp chính quan vừa nãy còn đang trò chuyện với nhóm Tống Nam Tinh ở gần đó không biết đã đi đến trước mặt cô từ lúc nào.

"Dạ, rất tốt ạ, cảm ơn lãnh đạo quan tâm."

Kiều Dĩ Miên giả vờ không quen biết đối phương và dùng ánh mắt sùng bái ngưỡng mộ mà một nhân viên nhỏ bé nên có để nhìn anh, chỉ thiếu điều cúi gập người cảm ơn nữa thôi.

Lê Diệu bị dáng vẻ cẩn trọng dè dặt của cô chọc cười nên khẽ cong môi.

Ánh mắt anh di chuyển xuống chân cô rồi hỏi: "Chân khỏi chưa? Đi lại được rồi chứ?"

Tim Kiều Dĩ Miên đập nhanh, cô theo bản năng liếc nhìn đồng nghiệp xung quanh, may mà các lãnh đạo đang trò chuyện với mọi người nên không ai chú ý đến bên này.

Cô vội gật đầu: "Vâng, đi chậm chút cũng được ạ."

"Vậy thì tốt, bị thương gân cốt phải dưỡng một trăm ngày, dù không gãy xương thì thời gian này cũng phải chú ý nhiều hơn."

Kiều Dĩ Miên lại gật đầu vâng dạ.

Lê Diệu còn định nói thêm gì đó thì Khang Quân Văn đứng bên cạnh bước tới cười hỏi:

"Đây là cô phóng viên Kiều mới tới nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!