3.
Bạch Cổn Cổn vừa tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trên một mảnh đất trồng đầy hoa Bà Lợi Sư Ca, bồn hoa trắng tinh tản ra mùi hương hoa nồng đậm, trong hương hoa vẫn còn phảng phất chút ẩm ướt sau cơn mưa. Bé không nhịn được mà hắt xì một cái, đứng dậy nhìn xung quanh mới phát hiện ra mình thế mà lại đến Bích Hải Thương Linh rồi.
Bạch Cổn Cổn đột nhiên cảm thấy hơi mông lung. Mười năm trước lúc tiêu diệt Yêu tôn Miễu Lạc, phụ quân và Cửu Cửu đều bị thương, Cửu Cửu uống rất nhiều máu của phụ quân phối hợp với đan dược của Chiết Nhan thượng thần điều dưỡng mấy tháng liền mới không còn gì đáng ngại nữa, chỉ là tiên lực nhất thời cũng không thể hồi phục lại được. Nhưng Cửu Cửu mà, tiên lực của người lúc nào có thể hồi phục lại, điều này không quá quan trọng.
Vấn đề của phụ quân cũng mất đi tiên lực, việc hồi phục của người lại là đại sự mà cả Thần Tộc đều vô cùng quan tâm. Trọng Lâm ca ca nói, thực ra nếu như phụ quân có thể chuyên tâm một lòng ngủ say điều dưỡng tầm mấy trăm năm thì có thể khỏe lại, nhưng mà người không muốn Cửu Cửu chỉ vừa mới đến Cửu Trùng Thiên đã phải sống một mình, lại không muốn bỏ lỡ quá trình trưởng thành của tiểu Cổn Cổn, vì thế người đã chọn lựa việc mỗi năm bế quan một lần từ ba đến năm tháng, dùng một ngàn năm thời gian để hồi phục dần tiên lực đã mất.
Hôm nay là ngày mà phụ quân bế quan hàng năm. Phụ quân bế quan tại Ngưỡng Thư Các nằm sâu trong Thái Thần Cung. Mỗi năm vào mấy tháng phụ quân bế quan, Cửu Cửu đều sẽ đưa bé về Thanh Khâu. Lúc này Cửu Cửu còn đang tình chàng ý thiếp không nỡ rời nhau với phụ quân, bé tự cảm thấy mình đứng đó có chút dư thừa, cho nên đã lén lút chuồn ra ngoài, đang định lên các cung thất trên Tam Thập Lục Thiên để chào tạm biệt với các tiểu tiên đồng thân thiết với bé.
Lúc đi ngang qua Nguyên Cực Cung, bé nghĩ tuy rằng Nguyên Cực Cung không có tiểu tiên đồng nhưng mà Liên Tam thúc thúc của Nguyên Cực Cung trước giờ đối xử với bé rất tốt, bé sắp về Thanh Khâu rồi thì cũng nên đi chào một tiếng mới được. Ai mà biết được mới vừa bước vào Nguyên Cực Cung thì lập tức một luồng ánh sáng bổ tới, sau đó bé bất tỉnh nhân sự luôn...
Đúng thế, chuyện phát sinh ra một khắc trước có lẽ là như thế.
Kết quả vừa mới nhắm mắt mở mắt ra, bé lại đến Bích Hải Thương Linh, cái nơi cách xa Cửu Trùng Thiên tận mười vạn tám ngàn dặm này, cổng lớn của Bích Hải Thương Linh còn có một đám thần tiên vây quanh, có vài vị thần tiên còn vung đao múa kiếm giống như muốn đến dỡ nhà bé, cứ không ngừng chém vào cấm chế của phụ quân.
Cư nhiên lại có thần tiên dám động thủ ở Bích Hải Thương Linh, đây là tình huống gì đây?
Bạch Cổn Cổn đầu đầy sương mù bước đến gần, tìm một vị trí không dễ chú ý ngồi xổm xuống ngưng thần quan sát, sau đó nghe được hai tiểu thần tiên ca ca đang bàn luận.
Tiểu ca ca giáp nhìn về phía trước thở dài: "Bất kính với đế quân như thế, nếu như quả thực làm kinh động đến đế quân thì chúng ta đều không có kết cục gì tốt đẹp đâu?"
Tiểu ca ca ất rất kích động với lời nói của ca ca giáp: "Chỉ cần đế quân có thể ra ngoài, chúng ta không có kết cục tốt thì sao chứ? Thần Tộc sớm chiều gặp nguy, chúng ta nếu như có thể mời được đế quân ra ngoài thì cho dù có chết thì cũng đáng!"
Tiểu ca ca giáp trí trí khuyên can: "Nghe nói các vị trưởng lão cũng đã phó thác Chiết Nhan thượng thần đến để thỉnh ngài rồi, chúng ta ở ngoài này cứ cung kính chờ đợi, nếu như đến cả Chiết Nhan thượng thần cũng không có cách nào gặp được đế quân thì ta cảm thấy chúng ta cũng không cần dùng đến cách kịch liệt như thế này...."
Bạch Cổn Cổn ngồi nghe một hồi, có hơi nghi hoặc. Nghe ý của hai tiểu ca ca kia, phụ quân bé bây giờ thế mà lại đang ở trong Bích Hải Thương Linh? Nhưng mà phụ quân bé bây giờ không phải đang bế quan sao, vì sao lại đến Bích Hải Thương Linh rồi?
Bé đứng dậy đi về phía các vị thần tiên đang dùng toàn lực muốn phá bỏ cấm chế của phụ thân, nhưng lại không dám đến quá gần chỉ đành tìm một nơi an toàn lần nữa ngồi xổm xuống.
Những thần tiên này hình như có chuyện gì gấp muốn gặp phụ quân thì phải, nhưng mà họ cứ đánh chém bừa bãi như thế thì sao có thể động đến được cấm chế của phụ quân được chứ?
Chỉ là Bạch Cổn Cổn cũng rất hiểu chuyện, với tiên lực của bé bây giờ căn bản không thể nào là đối thủ của các vị thần tiên cao to vạm vỡ kia được, bé cũng không chủ động lên tiếng khuyên họ đừng phá nhà bé nữa.
Cho đến khi các vị thần tiên kia chém mệt rồi, bé mới đứng dậy đi ngang qua, rất lễ phép gật đầu với họ: "Xin hỏi, các vị chém mệt rồi có muốn nghỉ ngơi một chặp không?"
Đám thần tướng đang định ngồi xuống nghỉ ngơi đột nhiên nhìn thấy một đứa bé bước đến, ngươi nhìn ta ta nhìn người, có hơi mờ mịt.
"Ồ, vậy thì xin các vị nhường đường cho." Nói xong, Bạch Cổn Cổn cẩn thận đi len qua giữa các vị thần tướng tiến vào trong.
Thần chúng trơ mắt nhìn đứa bé không biết xuất hiện từ đâu ra ung dung đi vào trong kết giới mà họ chém nửa năm cũng không chém ra được một kẽ hở, lại không tốn chút sức lực nào đi đến trước cổng lớn của Bích Hải Thương Linh, rồi cứ thế trơ mắt ra nhìn thấy đứa bé kia chậm chạp móc từ trên cổ áo ra một chiếc chìa khóa, nhón chân lên cắm vào trong ổ khóa làm bằng ngọc trước cửa, cạch một tiếng, nhẹ nhàng mở cánh cổng mà họ phải thủ tận ba năm, dùng tâm huyết và trí tuệ của bốn mươi chín người, thử qua hơn một ngàn chín mươi lăm ngày đêm cũng không cách nào đụng đến được một góc.
Mọi người đều cảm thấy mờ mịt.
Bạch Cổn Cổn không hề cảm nhận được không khí kỳ lạ đằng sau, cứ như thế tự nhiên thoải mái đẩy cổng ra bước vào trong, lúc quay người lại, cách một tầng kết giới còn gật đầu với chúng thần tướng đang trợn mắt há mồm ngây ngốc đứng nhìn bé, rất lễ phép nói: "Cảm ơn các vị đã nhường đường cho ta." Sau đó trong lúc chúng thần đang không tin vào mắt mình, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn mình, ung dung đóng cổng lại.
Bạch Cổn Cổn quen đường thuộc lối bước lên một chiếc thuyền nhỏ xuyên qua biển hoa Mộc Phù Tô, khi gần đến chỗ Thạch Cung bé mới cảm thấy có gì đó không đúng lắm: Vườn hoa nối liền với bên trái Thạch Cung và biển hoa không thấy nữa rồi, thay vào đó lại là một rừng cây nhỏ rậm rạp; mà tấm biển treo trên cung môn của Thạch Cung lại không phải là bức bé viết năm ngoái với phụ quân mà khắc những chữ gì đó mà bé không biết.
Đang lúc rơi vào trầm tư, có một tiểu ca ca mà bé chưa từng nhìn thấy bay xuống, ngăn cản đường bé đi, tự xưng là Phi Vy tiên quan, tiên giả chưởng sự của Bích Hải Thương Linh.
Bạch Cổn Cổn cảm thấy vô cùng rối rắm.
Phi Vy tiên gia, bé biết người này, đó là vị chưởng quản đầu tiên của Bích Hải Thương Linh, cũng chính là gia gia của Trọng Lâm ca ca, mấy mươi vạn năm trước đã vũ hóa rồi.
Khi Phi Vy tiên giả cẩn thận mà hiếu kỳ hỏi bé rốt cuộc là ai, sao có thể bước vào trong Bích Hải Thương Linh, Bạch Cổn Cổn cảm thấy mờ mịt, lần đầu tiên trong đời bị nói lắp: "Ta... ta là, phụ quân ta, cũng chính là đế quân, cũng chính là Đông Hoa đế quân, ta... ta là con trai của người, tên ta là Bạch Cổn Cổn."
Sau đó Phi Vy tiên quan cùng mờ mịt chung với bé.
Trên đường Phi Vy tiên giả đưa bé đến gặp phụ quân, tiểu Cổn Cổn thông minh có hơi hiểu ra rồi. Ba năm trước sau chuyện xảy ra trên Côn Lôn Hư, Quang thần Tổ Thị đã quy vị, hiện đang bế quan dưỡng thương trong Nguyên Cực Cung. Nghe nói vì Tổ Thị Thần, Liên Tam thúc thúc liền biến cả Nguyên Cực Cung thành một pháp trận bế quan. Hẳn là sáng nay lúc bé đi vào Nguyên Cực Cung, không cẩn thận xông vào trong pháp trận, vì thế bây giờ bé giống như các tiểu tỷ tỷ trong thoại bản của Bạch Thiển cô lão lão thích xem, xuyên không rồi. Vì Tổ Thị thần dù gì cũng có năng lực nghịch chuyển thời gian. Bé xông vào trong pháp trận của Tổ Thị, cho nên bị đưa đến thời đại mà gia gia của Trọng Lâm ca ca còn sống, điều đó cũng hợp lý hợp tình thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!