Giai đoạn xây dựng cảm giác an toàn gần như đã hoàn tất.
Tần suất phát bệnh của tôi đang dần giảm xuống.
Theo đề nghị của bác sĩ, tôi đã bước vào giai đoạn cai nghiện.
Cai nghiện, nói thế nào nhỉ?
Nó giống kiểu thử thách
"về nhà mà không được xoa chó nhà mình".
Quy trình cụ thể chính là…
Mở cửa.
Lập tức né tránh ánh mắt của Hạ Chước.
Giả vờ như trong nhà chẳng có ai tên đó cả.
Ngày qua ngày, ánh mắt oán thán trong mắt Hạ Chước cũng ngày một sâu thêm.
"Tuế Tuế, kỳ cai nghiện thật ra là để trừng phạt anh đúng không?"
"Có phải anh đã làm sai điều gì rồi không?"
"Hình như anh cũng mắc chứng"khát da
"rồi, phải làm sao đây?"
Phát hiện rồi.
Tôi đáp: Ráng thêm chút nữa.
Nhưng anh cũng chỉ than thở vậy thôi.
Thực ra sau lưng thì tránh còn nhanh hơn ai hết, sợ chỉ một sơ suất nhỏ thôi là khiến quá trình trị liệu của tôi thất bại.
Vài tháng sau, tôi quay lại bệnh viện tái khám.
Khi cầm trên tay kết quả chứng nhận điều trị thành công, tôi mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, khóe môi bất giác cong lên, chỉ muốn lập tức đích thân báo tin tốt này cho Hạ Chước biết.
Khi trở về căn phòng trọ nhỏ kia, tôi gần như chạy thục mạng.
Đẩy cửa bước vào, Hạ Chước đang bưng chiếc bánh kem, nở nụ cười có phần ngốc nghếch.
"Tuế Tuế, sinh nhật vui vẻ."
Tôi sững người.
Lúc này mới sực nhớ hôm nay là sinh nhật tuổi 20 của tôi.
Dù là vào khoảnh khắc này, Hạ Chước vẫn không quên cẩn thận tránh né tiếp xúc thân thể với tôi.
Lòng tôi mềm nhũn, chủ động nhào vào lòng anh, làm anh giật mình suýt nữa thì ném cả cái bánh đi.
Cho đến khi tôi giơ kết quả điều trị lên lắc lắc trước mặt anh như muốn khoe thành tích mà bật cười:
"Chữa khỏi rồi, có thể hôn được rồi, có phải em…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!