Chương 17: Có Thật Là...

- Ngài Kazekage, đến lúc khởi hành rồi _ một ninja cận vệ đến trước lều. Anh ta định vào chào Gaara rồi đi.

- Ngươi cứ ở ngoài, ta sẽ ra ngay _ Màn được vén lên một phần ba thì Gaara ra lệnh.

Thế là cậu phải dừng lại hành động của mình.

Sau khi đã mặc đồ chỉnh tề, cậu bước ra ngoài và không quên đắp chăn cho Sakura.

- Ta ra ngay

- Chờ ta một chút nha _ Gaara hôn lên trán Sakura.

"Phập.. roạch"

Gaara vén màn bước khỏi căn lều.

- Không cần phải vào dọn ngay, ta còn trở lại _ Không quên căn dặn tên cận vệ, cậu đi thẳng một mạch.

Trong lều

- Ồn quá đi... _ Sakura quơ tay đỡ mình ngồi dậy.

Cô mệt mỏi ngáp một hơi dài, lấy tay giở cái chăn ra để đứng lên thì thấy cả người lành lạnh. Nhìn một lượt quần áo trên người, mắt nhắm mắt mở mà xem.

- Shannarooooo !!! Gì đây trời ?

Hét một cách chói tai, mọi người bên ngoài tưởng lầm là chó sói hú.

Cô ngượng chín mặt nhớ về tối hôm qua. Cô.. cô đã qua đêm với Gaara trong cái lều lớn này.

- Mình.. Gaara... không, ngài Kazekage đã làm chuyện ấy.

Cô cố hết sức nhớ về những gì mình đã làm tối qua.

▶Cậu ta bất tỉnh, xong rồi mình chữa cho cậu ta, nhưng vì lý do nào đó mà mình không nhớ việc tiếp theo là gì◀, Sakura lắc đầu liên tục.

Đang vò đầu bứt tai để tìm manh mối, cô cảm giác ai đó đang đến gần.

- Không.. không được vào, ai dám, tôi giết người đó _ Sakura đe dọa.

- Tôi, Gaara đây _ Cậu dừng chân trước cửa lều.

- Cậu.. cậu chờ một lát _ Sakura nóng ran cả người. Cô không biết hỏi thế nào về việc tối qua đây.

-Ừm, cậu vào được rồi.

Gaara bước vô trong, trên tay cầm một cái bánh bao thịt nóng hổi.

Cậu đưa cho cô, Sakura chầm chậm nhận lấy, đầu cô cúi thấp xuống để che hai má đang ửng đỏ của mình.

- Cảm.. cảm ơn.

- Tối qua tôi đã ở đây à ?

- Ừm

- Và cậu cũng thế ?

- Ừ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!