Đan Bá Phi tựa vào sofa vòng tròn, đầy hứng thú nhìn cô gái tóc dài ở bên trái đằng trước.
Cô mặc chiếc áo vải bông cũ kỹ, vóc dáng trông hơi gầy yếu, trên khuôn mặt hình trái xoan khảm đôi mắt to đen láy, lúc nhìn người khác tựa như cún con mắc mưa.
Động tác cầm ly rượu của cô tao nhã mà tự nhiên, tựa như người con gái thời xưa bước ra từ trong bức tranh thủy mặc, dáng dấp toát ra tác phong của người trí thức.
Anh ta phán đoán sơ qua, đây là một tiểu thư khuê các đến từ dòng dõi thư hương nhưng nay gia cảnh sa sút.
Anh ta nhìn thấy đôi mắt cô chuyển động, đặt ly nước chanh xuống, dè dặt cầm lấy một ly Margarita màu xanh trên bàn. Cô tò mò nhìn chất lỏng trong ly, sau đó mau chóng uống một ngụm.
Mùi vị rượu hình như không khiến cô hài lòng. Cô vừa nhíu mày đặt ly về chỗ cũ, vừa lén nhìn quanh, sau đó khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau một lúc lâu, cô cầm lại ly nước chanh của mình, uống một ngụm, mặt mày tươi tắn.
Anh ta bỗng nhiên có nửa giây xuất thần, hóa ra cô không phải là tiểu thư khuê các trầm lắng, mà là cô gái nhà bên ngây thơ dịu dàng. Khí chất thanh lịch và ngây thơ hòa hợp với nhau như vậy khiến người ta không cầm lòng nổi mà muốn hiểu biết sâu hơn.
Cô bạn gái xinh đẹp bên cạnh đang vòng tay qua cổ anh ta, mùi nước hoa nổi tiếng tràn ngập cánh mũi của anh ta. Đan Bá Phi hơi khó chịu nhíu mày, đẩy người phụ nữ ra.
"Nhị thiếu?" Cô ta khó hiểu cất tiếng.
Anh ta day day huyệt thái dương, bỗng nhiên rất muốn biết cô gái kia có mùi vị gì. Khẳng định không phải là mùi nước hoa nhân tạo, hẳn là…là cái gì? Anh ta lăn lộn trong giới phấn hồng nhiều năm, lần đầu tiên không có chủ kiến.
Từ trước đến giờ anh ta luôn biết phụ nữ nào có thể trêu chọc, người nào không thể trêu chọc; người nào có thể mang theo bên người, người nào có thể đưa vào nấm mồ hôn nhân.
Trực giác nói với anh ta, cô gái kia không thể trêu chọc.
Nhưng mà nhịp tim đập rất nhanh, không thể khống chế.
Anh ta chửi bậy một câu dưới đáy lòng.
Không thể kiềm chế, vậy thì đừng kiềm chế. Anh ta cầm một chai rượu, đi về phía cô gái.
Mộc Tiểu Thụ nằm bò tại chỗ thưởng thức Mộc Lạc Kỳ nhảy múa dưới cầu. Mộc Lạc Kỳ dáng người cao gầy, liếc mắt một cái là nhìn ra trong đám người. Bạn nhảy của cô cũng rất xuất sắc, lôi kéo cô tựa như đóa hoa mẫu đơn kiêu ngạo nở rộ đi ra giữa sàn nhảy.
Bỗng nhiên trong tầm nhìn của cô xuất hiện một chai rượu, cô nghi hoặc ngẩng đầu, trông thấy một người đàn ông còn trẻ xấp xỉ tuổi Mộc Lạc Kỳ đang cười với mình. Người kia có làn da màu lúa mì, đôi mắt màu đen sáng ngời có thần. Khóe mắt anh ta hơi nhướn lên, bởi vậy lộ ra vẻ phong lưu như có như không.
"Tôi có thể ngồi đây không?" Anh ta hỏi.
Mộc Tiểu Thụ chớp mắt, đây là bắt chuyện trong truyền thuyết ư?
Không cho anh ta ngồi thì cô có vẻ không phóng khoáng, để anh ta ngồi thì cô lại không thích. Cuối cùng cô vẫn lịch sự cười cười: "Mời ngồi."
Đan Bá Phi không khách khí ngồi xuống: "Đây là lần đầu tiên em uống rượu?"
Bên tai Mộc Tiểu Thụ hơi đỏ, hóa ra anh ta đã nhìn thấy màn vừa rồi. Vì thế cô gật đầu: "Phải."
"Mùi vị thế nào?" Anh ta cười.
Cô đáp: "Không ngon."
Anh ta hiểu rõ: "Em đã chọn sai ly rượu đầu tiên trong cuộc đời. Loại rượu này không thích hợp với em, em nên nếm thử loại này." Dứt lời anh ta giơ lên chai rượu trong tay.
Thân chai là hình giọt nước hoàn mỹ, chất lỏng màu đỏ cam bên trong chai óng ánh mà mê người.
"Có muốn nếm thử không?" Trong mắt anh ta có vẻ mê hoặc.
Rượu của người lạ, không nên uống. Nhưng phải từ chối thế nào mới thỏa đáng đây? Cô chưa từng gặp qua tình huống này, bởi vậy rơi vào khó khăn.
Anh ta nắm bắt vẻ khó xử trong mắt cô, vì thế nhún vai, đặt chai rượu kia lên bàn: "Chai rượu này tặng cho em."
Cô hơi bối rối: "Cái này…làm sao được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!