Chương 34: Nụ hôn đầu tiên

Mộc Tiểu Thụ không tham gia tiệc chúc mừng sau kỳ thi cao đẳng.

Nghe nói Thập Tam Trung bao trọn tầng cao nhất của một khách sạn cao cấp nhất tại thành phố N, vui chơi suốt đêm. Có người gom bọc sách vở học thi cao đẳng mang lên sân thượng khách sạn. Những trang giấy từ sân thượng tầng 38 tung bay tựa như lông vũ tuyết trắng, thậm chí khiến cho giao thông hơn rối loạn.

Có một người đi trên ngã tư đường không mục đích, mặc cho suy nghĩ từ từ bay bổng.

Mộc Tiểu Thụ từng dùng thời gian rất dài rất dài để lập ra kế hoạch trở nên độc lập, vì thế cô cam nguyện ăn nhờ ở đậu ẩn mình chờ thời. Nhưng mà biến số đột ngột xuất hiện lại khiến cô phải phản kháng mạnh mẽ, không tiếc bị cô lập một mình chiến đấu. Cô thậm chí đã tính toán trường hợp xấu nhất mất cả chì lẫn chài.

Cô đã đưa ra vô số giả thuyết, nếu ngày ấy người mở ra cánh cửa phòng tối không phải là Kì Tấn Khiêm, thế thì giờ đây cô sẽ ở nơi nào.

Mỗi một giả thuyết đều khiến cô sợ hãi, khiến cô ác mộng cả đêm không dám nhắm mắt lại. Nhưng thần kỳ là, chỉ cần đến gần Kì Tấn Khiêm, những cảm xúc bất an kia sẽ tan thành mây khói. Anh tựa như một cái vịnh yên ả, bên trong vịnh có một gốc cây nhỏ thoải mái sinh trưởng tại một nơi vững chắc.

Cô tin tưởng mỗi một lời hứa của anh một cách vô điều kiện, tựa như cô đang vô điều kiện tin tưởng quỹ đạo cuộc sống của mình sẽ bởi vì anh mà trở về đường ngay. Mà anh, quả thực từng bước một kéo cô khỏi quỹ đạo sai lầm.

Không biết bắt đầu từ khi nào, cô vừa mở mắt thì sẽ theo bản năng tìm kiếm bóng dáng của anh. Cô thích gần gũi với anh, thích dáng vẻ trang nghiêm của anh, thích anh bị cô chọc giận lại hết cách chỉ đành tốt tính xoa đầu cô, thích anh mỗi lần về nhà sẽ luôn ở huyền quan theo thói quen gọi một tiếng Tiểu Thụ.

Anh là bí mật nhỏ của cô, đặc biệt giấu diếm tận sâu trong trái tim, nhảy theo nhịp đập của cô, tuôn chảy theo dòng máu của cô.

Cô muốn tới gần anh một chút, càng gần anh thêm nữa, trở thành một người con gái xuất sắc, sau đó cùng anh sánh vai.

Đèn neon ven đường vẫn chiếu rọi đầy màu sắc, cô đếm từng tủ kính mình đi qua, bất ngờ chạm vào một cái ôm.

Cô giương mắt nhìn, bất ngờ trông thấy lông mày Kì Tấn Khiêm hơi nhíu lại. Anh gõ nhẹ đầu cô: "Tại sao tự mình chạy loạn, không phải đã nói chờ tôi tới đón em sao?"

Người cô luôn nhớ nhung lúc này đứng trước mặt cô, cô chun mũi: "Đâu có chạy loạn, anh không phải tìm được em rồi ư." Cô từ Thập Tam Trung đi thẳng một đường, cô biết anh nhất định sẽ đuổi theo.

"Em không tham gia tiệc chúc mừng sao?" Anh hỏi, "Đây có thể là lần cuối em gặp mặt thầy cô và bạn bè."

Cô nghĩ nghĩ, đáp: "Nếu sau này không gặp lại thì gặp lần cuối cũng không có ý nghĩa gì, huống hồ đa số bọn họ chẳng bao giờ gọi tên em."

"Anh bổ sung một buổi tiệc chúc mừng cho em được không?" Cô cười tủm tỉm túm tay áo của anh, "Không cần quá long trọng, nhưng phải đặc biệt."

Anh mỉm cười: "Yêu cầu của em hơi cao."

Cô hung hăn nói: "Có thỏa mãn được không?"

Anh nghiêm mặt: "Được chứ, không được cũng phải được."

***

Lần thứ hai đi vào Cầu Luân Đôn, Mộc Tiểu Thụ có chút thẫn thờ.

Mọi thứ tại đây giống y như lần đầu tiên cô tới, vẫn là đèn treo hình ly rượu màu xanh đen, vẫn là thiết kế cây cầu ở bên trong vô cùng sáng tạo, ngay cả điệu nhạc blues vẫn y như hai năm trước.

Chỉ có một điểm khác biệt, năm đó người đưa cô tới là Mộc Lạc Kỳ, giờ phút này bên cạnh cô là Kì Tấn Khiêm.

"Em đã tới chỗ này rồi." Cô ngồi tại quầy bar, có chút hưng phấn, "Lần đầu em uống rượu là ở đây."

Anh mỉm cười: "Lần đầu tiên em uống rượu gì?"

Cô suy tư một lúc lâu: "Miltonduff." Đây không phải là ngụm rượu đầu tiên chân chính của cô, nhưng nó là tên loại rượu để lại ký ức tốt đẹp ban đầu của cô.

"Ở đây có một vị pha chế rượu rất lợi hại, ông ta có thể dựa vào câu chuyện của em và những gì em đã từng trải qua mà pha chế ra loại rượu có mùi vị giống vậy." Anh thần bí nói.

Cô không tin: "Ông ấy không biết chuyện của em thì làm sao có thể pha chế ra loại rượu có mùi vị giống vậy chứ?"

Anh cười: "Bởi vì ông ấy cũng là người có câu chuyện của riêng mình."

Sau quầy bar, có người khẽ ho một tiếng. Mộc Tiểu Thụ quay đầu, trông thấy một gương mặt phương Tây. Người kia không còn trẻ, dưới đôi mắt màu xanh nhạt hiện lên nếp nhăn, mái tóc quăn thưa thớt màu vàng nhạt, nhưng không khó nhìn ra dáng vẻ anh tuấn hồi còn trẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!