Chương 3: Cầu luân đôn

"Mộc Lạc Phân, có người tìm!"

Mộc Tiểu Thụ đang nằm bò trên bàn vẽ tranh, ngờ ngợ nhìn về phía cửa lớp, loáng thoáng trông thấy một góc màu da cam.

"Gọi cậu đấy." Trình Dực Dương chọc chọc khuỷu tay cô.

Cô mau chóng nhảy xuống ghế.

Vừa đến cửa, Mộc Tiểu Thụ liền trông thấy Mộc Lạc Kỳ mặc chiếc váy dài màu da cam đứng tại hành lang ngoài lớp học đang phát sáng xung quanh. Bạn học đi ngang qua đều không hề ngoại lệ mà lén quay đầu nhìn vị mỹ nữ đột nhiên xuất hiện này, mà Mộc Lạc Kỳ thì lại không hề nhận ra, bàn tay trắng nõn mất kiên nhẫn vén mái tóc quăn màu nâu nhiều lần.

"Chị." Mộc Tiểu Thụ gọi một tiếng.

Tầm mắt Mộc Lạc Kỳ dừng trên người Mộc Tiểu Thụ. Cô nhíu mày: "Hôm nay trước khi ra cửa em không chải đầu à?"

Mộc Tiểu Thụ nắm buộc tóc đuôi ngựa rối bời, mau chóng nói sang chuyện khác: "Sao chị lại tới đây?"

"Tan học đến đại học K tìm chị, buổi tối ra ngoài ăn." Mộc Lạc Kỳ nói ngắn gọn.

Mộc Tiểu Thụ bất đắc dĩ nhìn đại tiểu thư trước mặt: "Chị lại muốn đi đâu chơi?"

Mộc Lạc Kỳ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Không phải chị muốn chơi, chị muốn dẫn em đi chơi, nếu không cả đời em sẽ buồn chết ở nhà họ Mộc."

"Tuân lệnh tuân lệnh." Mộc Tiểu Thụ đầu hàng.

Mộc Lạc Kỳ hài lòng gật đầu, mang giày cao gót nghênh ngang rời đi.

Mộc Tiểu Thụ trở về chỗ ngồi lập tức bị La Dương Dương và mấy nữ sinh vây quanh: "Lạc Phân, chị cậu đẹp thật."

"Ừ." Từ nhỏ đến lớn đã quen nghe những lời khen Lạc Kỳ xinh đẹp bao nhiêu, lỗ tai Mộc Tiểu Thụ đã mọc đầy kén rồi.

"Còn là tài nữ nổi tiếng của đại học K." Lời này không giả, thành tích của Lạc Kỳ từ trước đến giờ đều tốt đến mức khiến người ta ghen tị, tuy rằng chưa bao giờ thấy cô dùng thời gian vào việc học tập.

"Lạc Phân, chị ấy có bạn trai chưa?" La Dương Dương hai mắt phát sáng.

Mộc Tiểu Thụ ứa ra mồ hôi lạnh: "Cậu thích chị tôi à?"

Bỗng nhiên tất cả nữ sinh như đàn thú chạy tán loạn. Thì ra Trình Dực Dương vừa mới rời khỏi chỗ ngồi đã trở lại.

Mộc Tiểu Thụ cười xấu xa: "Cậu vừa tới toàn bộ nữ sinh đều chạy đi mất, không thể đánh giá thấp núi băng nha."

Trình Dực Dương phớt lờ cô, tự mình lấy tạp chí ra xem.

"Chao ôi, cũng chỉ có tôi mới chịu đựng được loại đàn ông trong nóng ngoài lạnh nửa ngày không nói được một câu hoàn chỉnh như cậu thôi."

Cậu ta không hề ngẩng đầu: "Cũng chỉ có tôi mới chịu đựng được loại phụ nữ lắm mồm cả ngày líu ríu không ngừng như cậu thôi."

"Ồ, nói chuyện rồi, rất hiếm thấy nha." Cô nháy mắt mấy cái.

Cậu ta chỉ quyển vở trên bàn, hỏi: "Cậu vẽ gì thế?"

Cô hào phóng đẩy quyển vở đến trước mặt cậu ta: "À, mối tình đầu của tôi đó."

Trình Dực Dương nghe vậy liền nghiêm túc cúi đầu nhìn lại, trên quyển vở vẽ rất nhiều dáng dấp khác nhau của cây xoài, trên cây đều có cùng một cậu thiếu niên ngồi trên đó. Kỹ năng hội họa của Mộc Tiểu Thụ tốt lắm, thiếu niên trên cây rất sinh động, mang theo sự tự tin và chín chắn. Chỉ là —— "Mối tình đầu của cậu không có khuôn mặt ư?"

—— chỉ là mỗi một cậu thiếu niên đều không có khuôn mặt.

Mộc Tiểu Thụ giật lại quyển vở: "Tôi không dám đặt bút vẽ được chưa, ai biết nhiều năm như vậy anh ấy thay đổi bao nhiêu."

Trình Dực Dương cười giễu một tiếng: "Cậu không phải ngay cả tên người ta cũng không biết chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!