Bạch Sa Loan không tìm được trên bản đồ.
Nhưng trong mắt Mộc Tiểu Thụ, thôn trại nhỏ bé bị bản đồ xao nhãng này còn khiến người ta rung động hơn cả danh lam thắng cảnh. Kì Tấn Khiêm dùng một tuần đưa cô đi dạo cả Bạch Sa Loan, còn cô thì dùng một tuần để cảm nhận góc nhìn chuyến đi của thiếu niên Kì Tấn Khiêm.
"Kì tiên sinh, năm đó một mình anh leo lên ngọn núi này, còn phát hiện cái này à?" Hai chân Mộc Tiểu Thụ giẫm trên khe núi đá ướt sũng, nhìn động tiên màn nước bốn phía mà tán thưởng.
Đây là một hang núi hình thành tự nhiên, ẩn trong nguồn suối róc rách. Trên đỉnh là tháng sáu trời trong xanh biếc như được tẩy rửa, dưới đáy hang là ve sầu thê lương đầu sương tháng chín. Đá dưới hang được bày đặt rất thú vị, tựa như đàn dương cầm xoay tròn, phím đàn đen trắng chênh lệch hỗn loạn, dây leo làm dây đàn, nước chảy làm âm thanh.
Thiên nhiên huyền diệu.
Kì Tấn Khiêm ngồi ngoài hang thành thạo nhóm một đống lửa, anh lấy ra dụng cụ và đồ ăn từ trong ba lô, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Anh vừa nướng thịt vừa nói với cô gái đang ở trong hang phía xa: "Năm đó một mình tôi đi du lịch tình cờ đi tới Bạch Sa Loan, bất ngờ phát hiện ra cái hang núi này. Tôi vốn tưởng rằng qua nhiều năm như vậy, nơi này đã bị khai phá rồi, không ngờ vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu."
Mộc Tiểu Thụ từ dưới hang nhảy lên, thuận đường duỗi tay lấy củ khoai tím trong tay Kì Tấn Khiêm: "Nhưng mà, tại sao anh muốn đi du lịch một mình?"
Anh liếc cô một cái, sau đó bỏ thêm một nhánh cây vào đống lửa: "Du lịch một mình rất tự do, ném mọi việc ra sau đầu, có thể thay đổi lộ trình bất cứ lúc nào, rất thuận tiện."
Cô cắn khoai nói: "Anh không cảm thấy cô đơn ư?"
Anh suy tư một lúc lâu, hỏi: "Tại sao lại cô đơn?"
"Anh tìm được một nơi xinh đẹp mà không ai biết cả, anh nướng đồ ăn ngon lại chẳng có ai ăn cùng, một mình anh đi đường cũng không có người trò chuyện với anh." Cô đếm ngón tay.
Anh có phần đồng ý gật đầu: "Đúng vậy, đó là lý do tại sao tôi chưa từng có lần đi du lịch nào sống động như lúc này, mỗi một bước đi đều có người sôi nổi líu ríu, tôi còn phải nhìn trước ngó sau để phòng ngừa cái đuôi nhỏ ham chơi này đi theo đám đông mà tách ra."
Mày liễu của Mộc Tiểu Thụ dựng thẳng: "Nói bậy, em tách ra hồi nào? Tối đó rõ ràng là anh bị lạc, còn bị cô dâu lừa làm chú rể, nếu không phải em dũng cảm quên mình làm việc nghĩa, anh còn có thể tốt lành ngồi ở đây chê em sao?"
Anh gắp một miếng đùi gà đã nướng chín nhét vào miệng cô: "Đó là tập tục của Bạch Sa Loan, đương nhiên không thể ràng buộc người bên ngoài."
"Anh nói dễ dàng nhỉ," cô cố gắng nuốt xuống miếng thịt gà, "Ngộ nhỡ anh thật sự bị cô dâu bắt trói về nhà, kết quả người vất vả không phải là em sao, em phải bám theo các người đến phòng tân hôn, cứu anh ra trước khi hai người động phòng hoa chúc." Cô gật đầu đắc ý, than thở, "Anh nói đi, mặt mũi đẹp trai như vậy để làm gì? Lại còn thích đi du lịch một mình, ngày nào đó anh thực sự bị nữ tặc để ý, anh tìm đâu ra một người bạn cơ trí dũng cảm như em tới cứu anh chứ?"
Anh lắng nghe lời ngụy biện hùng hồn của cô mà không hề có phản ứng, hồi lâu sau mới nói: "Tôi biết, không phải tôi chê em, là em chê tôi từ đầu đến đuôi."
"Ơ? Em không nói gì hết nhá," cô liếm nước tương bên miệng, sắc mặt gian xảo, "Là tự anh đưa ra kết luận."
Anh im lặng, dời cái nồi tới bên cạnh mình: "Em lợi hại như vậy, chắc chắn có bản lĩnh tồn tại trong hoang dã không nhỏ chút nào, món canh gà rừng hầm nấm trong cái nồi này của tôi khẳng định chẳng thể lọt vào mắt em, tự tôi ăn hết vậy." Dứt lời anh cầm thìa múc canh trong nồi.
Cô cực kỳ sợ hãi, cuống quýt nắm giữ cánh tay anh: "Này này này, em thích món canh nhất. Chúng ta làm một vụ trao đổi nhé, anh chủ nội em chủ ngoại, anh phụ trách rửa tay nấu canh, em phụ trách xắn tay áo chà rửa. Trinh tiết của anh, sau này em bao luôn!"
Câu cuối cùng tựa như đất bằng nổi sóng, Kì Tấn Khiêm hoảng hồn, bàn tay cầm thìa run rẩy. Người nói chuyện lại không hề phát giác, nhìn đúng thời cơ mà đoạt lấy cái thìa, cuối cùng còn không quên thỏa mãn liếm vết canh trên thìa: "Hơi ít muối, thêm tí nữa nhé?"
Kì Tấn Khiêm bực bội cười giễu, duỗi cánh tay dài ra, tách cái nồi khỏi phạm vi của cô: "Tôi thấy muối đủ rồi, nồi canh này là nấu cho tôi, không cần thêm muối." Dứt lời anh ngửa đầu ăn mấy ngụm to.
Bên này, Mộc Tiểu Thụ lại đau lòng đến nỗi cầm thìa đứng ngồi không yên.
"Thực ra em cũng thích mùi vị thanh đạm, không thêm muối cũng được."
Kì Tấn Khiêm như vị tăng già ngồi thiền, vẫn hờ hững ngồi ăn.
Cô ngó nhìn cái nồi sắp thấy đáy, không cam lòng mà liếm mấy giọt canh cuối cùng trên thìa: "Kì tiên sinh, em sai rồi được chưa."
"…Chừa chút canh cho em được không?" Âm thanh rất đáng thương.
Kì Tấn Khiêm nghe vậy, khóe miệng cong lên, nuốt xuống ngụm canh cuối cùng.
Mười lăm phút sau, Mộc Tiểu Thụ cầm một nồi canh nấm mới, sắc mặt khoái trá: "Em đã nói rồi mà, Kì tiên sinh tuấn tú lịch sự như vậy sao có thể so đo với người bình thường như em?"
Kì Tấn Khiêm nhấc mí mắt: "Nếu không bây giờ tôi so đo một chút nhé?" Anh vốn định hầm hai nồi canh, mỗi người một nồi nhỏ, chẳng qua anh ăn trước phần canh vốn là của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!