Xuống máy bay, Mộc Tiểu Thụ đeo ba lô đi theo sát Kì Tấn Khiêm ở đằng trước. Ánh sáng phía Nam lưa thưa sáng sủa, bầu trời xanh thẳm không chút mây đen, khiến cho tâm tình của Mộc Tiểu Thụ cũng sáng sủa theo.
Người tới đón chính là một cậu thanh niên đầu húi cua thân thuộc. Cậu ta cười tươi vẫy tay với Kì Tấn Khiêm: "Kì tiên sinh." Sau đó cầm lấy hành lý của hai người, rồi đặt vào cốp xe sau.
"Kì tiên sinh, đi thẳng tới chỗ ở luôn không?" Cậu thanh niên đầu húi cua hỏi.
Kì Tấn Khiêm nói: "A Dục, đi tới khu mua sắm nội thành trước."
"Vâng ạ." A Dục cao giọng nói.
Sau khi xe dừng tại khu mua sắm sầm uất nhất, Mộc Tiểu Thụ hiếu kỳ hỏi: "Chúng ta đến đây làm gì? Đi mua sắm à?"
Kì Tấn Khiêm liếc cô một cái: "Đúng vậy."
Mộc Tiểu Thụ không thể tin: "Kì tiên sinh, anh muốn đi mua sắm à…"
Kì Tấn Khiêm kéo cô ra khỏi xe: "Là ai trước đó cứ muốn đi cửa hàng mua quần áo?"
Mộc Tiểu Thụ á khẩu: "Kỳ thật…em nói đùa thôi."
"À," Kì Tấn Khiêm đáp, "Tôi không nói đùa. Đi, vào chọn vài thứ."
Mộc Tiểu Thụ co ro: "Chỗ này hình như đắt lắm."
Kì Tấn Khiêm cười: "Yên tâm, không cần em bỏ tiền ra, cũng không cần tiết kiệm tiền cho tôi."
Từ nhỏ đến lớn, kinh nghiệm đi mua sắm của Mộc Tiểu Thụ gần như là con số không, chỉ có mấy lần ít ỏi là đi cùng Mộc Lạc Kỳ, cầm giỏ xách giúp cô chị họ. Mộc Tiểu Thụ nhìn trái nhìn phải tủ kính bày hàng, nhưng không thể đưa ra quyết định nên đi vào cửa hàng nào.
Đang trong lúc hết sức rối rắm, cô cảm thấy bờ vai trầm xuống, cô liền bị Kì Tấm Khiêm đưa vào một cửa hàng quần áo nữ.
Ánh đèn trong cửa hàng êm dịu, quần áo đẹp đẽ tân thời trước mắt, Mộc Tiểu Thụ mất tự nhiên kéo kéo chiếc áo khoác rộng thùng thình của mình, cô cảm thấy sự xuất hiện của mình quá cách xa với nơi này.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình đi tới: "Cô thích kiểu dáng quần áo thế nào? Chỗ chúng tôi vừa có một loạt kiểu mới mùa hè, rất thích hợp với vóc dáng cao gầy như cô, muốn thử một chiếc hay không?"
Mộc Tiểu Thụ bị xoay vòng giống như lọt vào trong sương mù, một bộ đồ phủ trên vai rồi bị đẩy vào phòng thử đồ.
Sau khi thay xong, Mộc Tiểu Thụ bồn chồn đi đến trước gương.
Trong gương chiếu ra một cô gái cao cao mảnh khảnh, thắt lưng màu ngà của chiếc váy hoa ôm chặt vòng eo cô, cổ áo trễ xuống hình cung lộ ra đôi xương quai xanh xinh đẹp. Cô gái trong gương lặng lẽ níu mái tóc ngắn không đều, cô nhân viên bán hàng hiểu ý khách lấy lược qua giúp cô chải lại mái tóc rối bời.
Cũng không biết cô nhân viên kia làm thế nào chỉnh sửa đầu tóc cỏ dại kia, chỉ tốn hai ba lần, mái tóc ngắn kia đã gọn gàng. Vài sợi tóc con nằm trước mắt trái của cô, càng tôn lên mặt mũi thanh tú trên khuôn mặt nhỏ nhắn như lòng bàn tay.
Mộc Tiểu Thụ xoay người đối diện với Kì Tấn Khiêm đang ngồi trên sofa đợi hồi lâu, ánh mắt dò hỏi nhìn anh: "Anh thấy thế nào?"
Kì Tấn Khiêm chống cằm không biết đã nhìn bao lâu. Anh thấy cô gái trước mắt hơi ngượng ngùng hỏi mình, anh không khỏi bần thần.
Mộc Tiểu Thụ đợi hồi lâu vẫn không thấy Kì Tấn Khiêm trả lời, cô hơi lúng túng quay người qua: "Không đẹp hả, vậy để em đi thay…"
Đang muốn chạy về phòng thử đồ, lại nghe Kì Tấn Khiêm ở đằng sau cất tiếng: "Đẹp lắm, lấy cái này đi. Mặc thêm một cái áo khoác nữa."
Khi nói chuyện, một chiếc áo khoác ngắn dài tay màu vàng nhạt đã choàng lên vai Mộc Tiểu Thụ. Cô ngẩng đầu lên, chạm vào đôi mắt mang theo ý cười của Kì Tấn Khiêm. Anh ho nhẹ một tiếng nói: "Đây là lần đầu tiên tôi giúp con gái chọn quần áo, nếu không đẹp em thứ lỗi nhé."
Còn chưa chờ Mộc Tiểu Thụ có phản ứng, cô nhân viên bán hàng ở đằng sau ánh mắt đầy sao sáng nói: "Vị tiên sinh này rất có mắt thẩm mỹ. Hai người trông rất xứng đôi!"
Không biết lời khen này là khen ánh mắt chọn quần áo của Kì Tấn Khiêm, hay là ánh mắt chọn người.
Mộc Tiểu Thụ theo bản năng đi qua tấm gương nhìn, trông thấy bên trong gương là một người đàn ông tuấn tú hơi khom lưng, hai tay khoát lên vai cô gái, cô gái thì mở to mắt, sắc mặt ngượng ngùng.
Trông thấy cảnh này, gương mặt Mộc Tiểu Thụ lại nóng thêm mấy phần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!