Mộc Tiểu Thụ nhìn Đan Hiểu Thanh, đầu óc hỗn loạn chợt tỉnh táo.
"Cô làm sao đi lên đây?" Cô hỏi. Phòng sách ở tầng ba, Đan Hiểu Thanh chỉ dựa vào hai tay hai chân mà trèo lên ban công lại không bị bảo vệ phát hiện?
Đan Hiểu Thanh dửng dưng: "Thì trèo lên, chút công phu như vậy tính là gì chứ."
"Cô như thế…trèo lên, không bị những người khác phát hiện ư?" Trong ánh mắt Mộc Tiểu Thụ đúng lúc hiện lên vẻ hoài nghi.
Đan Hiểu Thanh dùng ánh mắt khinh miệt lườm ra ngoài cửa sổ: "Cô chỉ cái đám ăn hại kia à? Bị bọn họ phát hiện mới là bẽ mặt đấy."
Mộc Tiểu Thụ cảm thấy đầu óc rối ren, chỉ trong nháy mắt, cô đã đưa ra quyết định. Cô ngẩng đầu nhìn Đan Hiểu Thanh, mỉm cười: "Thực ra, Tiêu Thanh Nhượng không phải là anh trai của tôi."
Đan Hiểu Thanh sửng sốt.
"Anh ta ép nhốt tôi trong này, nói là muốn…cưới tôi." Mộc Tiểu Thụ cẩn thận quan sát sắc mặt của Đan Hiểu Thanh.
Quả nhiên, Đan Hiểu Thanh giận tím mặt: "Cô nói bậy! Cô trông thế này, Thanh Nhượng làm sao sẽ thích cô chứ?"
Mộc Tiểu Thụ bình thản: "Vậy cô xem đi, trong ngôi nhà này ngoài tôi ra còn có những người khác sao."
Đan Hiểu Thanh khựng lại, sau một lúc lâu cô ta đột nhiên nghĩ tới gì đó: "Cô là người nhà họ Mộc?"
Mộc Tiểu Thụ không đáp.
Đan Hiểu Thanh tự mỉm cười: "Sao thế được? Đó là chuyện mấy chục năm trước ông cụ thuận miệng nói thôi…"
Mộc Tiểu Thụ gằn từng chữ: "Có thật hay không, cô nghĩ thử xem?"
Đan Hiểu Thanh im bặt. Cô ta đánh giá tỉ mỉ cô gái yếu ớt trước mặt lần nữa, trong đôi mắt đẹp thay đổi tia sáng.
Mộc Tiểu Thụ vẫn bình tĩnh, bàn tay chống trên bàn chân dần dần thấm ướt.
Thời gian dài như một thế kỷ. Rốt cuộc Đan Hiểu Thanh búng ngón tay: "Thành giao, coi một tiểu nha đầu cô có thể gây sức ép nổi lên sóng gió gì chứ?"
***
Khi đứng tại cửa Tây Thành Đông, Mộc Tiểu Thụ vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Ác mộng giống như bị cầm tù đột nhiên im bặt, cô lại trở về trong thế giới phức tạp.
Sau khi đưa cô ra khỏi ngôi nhà, Đan Hiểu Thanh nói: "Cô đi đâu là tự do của cô, đừng hy vọng dựa vào tôi. Nhưng cô phải nhớ cho kỹ, Tiêu Thanh Nhượng sẽ không thích cô, chưa nói đến môn đăng hộ đối, cho dù cô là người nhà họ Mộc, Thanh Nhượng cũng sẽ không thích cô. Cô liều mạng quấn lấy, cuối cùng chỉ sẽ rơi vào kết cục giam cầm cả đời, tự cô suy nghĩ đi."
Trong lòng Mộc Tiểu Thụ đã sớm cảm động đến rơi nước mắt đối với Đan Hiểu Thanh, cô gật đầu lia lịa: "Phải phải phải, là tôi lúc trước hồ đồ…"
Đi vào Tây Thành Đông lần nữa, Mộc Tiểu Thụ cảm thấy dường như đã cách một thế hệ.
Trong quán bar vẫn ồn ào như trước, thành viên Fox trên sân khấu hát đến khàn cả giọng, bên dưới là nhóm người nhảy loạn xạ, màu sắc sặc sỡ. Mộc Tiểu Thụ lại cảm thấy thân thiết.
Hồ An nhìn thấy Mộc Tiểu Thụ trước tiên, anh ta hét ầm lên: "Trời ơi Mộc Tiểu Thụ sao em lại biến thành thế này? Em rốt cuộc là người hay ma hả?"
Mộc Tiểu Thụ kéo khóe miệng: "Cho tôi ngụm nước trước, sau đó chúng ta lại nghiên cứu vấn đề tôi là người hay ma được không?"
Sau khi dẫn Mộc Tiểu Thụ vào phòng nghỉ, Hồ An liền rời khỏi ngay, trước khi đi anh ta ngàn dặn vạn dò: "Em đừng chạy loạn, ngoan ngoãn ở trong này cho tôi, tôi đi gọi điện thoại rồi trở lại."
Phòng nghỉ của Hồ An nhỏ mà thoải mái, Mộc Tiểu Thụ bưng một ly trà sữa nóng, cuộn mình trong ghế xoay mềm mại. Cô bật máy tính của Hồ An, tìm kiếm chuyến xe lửa gần nhất chạy tới thành phố Vân tỉnh F.
Tìm kiếm xong, cô đang muốn đóng máy tính, nhưng ma xui quỷ khiến mở biểu tượng QQ.
Ảnh đại diện kiến trúc màu xám ở trong cột bạn bè không ngừng chớp tắt. Trái tim Mộc Tiểu Thụ đập mạnh, nhấn vào hình vẽ đang nhảy lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!