Ánh nắng giữa trưa hừng hực chiếu ngoài cửa sổ, gặp phải màn cửa bằng vải bông thật dày ngăn trở, chỉ đưa chùm sáng nho nhỏ ấm áp vào bên trong.
Chính giữa phòng đặt một cái gường lớn phong cách cổ điển Châu Âu, dưới tấm màn tung bay có một hình dáng mảnh khảnh nằm đó. Người kia co ro trong đệm chăn màu trắng, mái tóc ngắn rối bời, ánh mắt vô thần.
Rắc một tiếng, cửa phòng mở ra. Một chiếc xe lăn từ bên ngoài lặng lẽ tiến vào, rồi dừng tại đầu giường. Chủ nhân xe lăn vươn bàn tay ra, vuốt mái tóc của người nằm trên giường.
Bàn tay kia trắng nõn thon dài, vuốt mái tóc rối bời như cái tổ dưới đầu ngón tay, lại trân trọng tựa như đối với ngọc lưu ly dễ vỡ. Đầu ngón tay vuốt ve mái tóc xong còn chưa đủ, lại xuống phía dưới mơn trớn đường nét khuôn mặt của người nằm trên giường. Khi đầu ngón tay chạm đến trước mắt, người kia vốn không nhúc nhích, hàng lông mi chợt run nhẹ.
Chủ nhân bàn tay nở nụ cười: "Lạc Phân, nên dậy thôi. Nằm mãi trên giường không tốt cho sức khỏe đâu."
Người nằm trên giường vẫn không động đậy.
"Không muốn dậy sao?" Hắn nhẹ giọng nói, "Cần tôi giúp em không?"
Hắn vừa dứt lời, người kia liền vén chăn lên, ngồi bật dậy, cảnh giác nhìn người trước giường cười quá dịu dàng.
"Tiêu Thanh Nhượng, anh sang đây làm gì?"
"Đây là nhà tôi, nơi này là phòng của vị hôn thê của tôi, em nói tôi tới làm gì?" Tiêu Thanh Nhượng tỏ vẻ vô tội.
Nhắc đến ba chữ "vị hôn thê", Mộc Tiểu Thụ lại bực dọc. Cô âm thầm hít thở mấy lần, mới đè xuống phiền muộn trong lòng. Người này biết tử huyện của cô, hắn muốn cô hoảng loạn, cô không cho phép.
"Nếu là "vị hôn thê", vậy thì chứng minh còn chưa kết hôn, anh lần này hết lần kia chưa được cho phép mà chạy vào phòng con gái chưa kết hôn, thật sự thiếu lễ phép." Cô cong lưng trốn sau tấm chăn.
Tiêu Thanh Nhượng hình như không hề phát hiện thái độ thù địch phát ra quanh người cô. Hắn chầm chậm mở tủ quần áo, rồi nói: "Vị hôn thê trở thành người vợ chẳng qua là một hình thức mà thôi." Dừng một chút, hắn lại nói, "Không ít cặp đôi trước khi kết hôn đều làm tất cả những gì nên làm đấy, em nói có phải không?"
Mộc Tiểu Thụ đỏ mặt tới mang tai, ngập ngừng không biết nên nói gì.
Tiêu Thanh Nhượng nghiêm túc nhìn một loạt quần áo nữ ở trong tủ, kiên nhẫn chọn lựa từng cái, cuối cùng hắn chọn một chiếc váy len dạ màu vàng nhạt. Hắn đưa váy cho Mộc Tiểu Thụ: "Hôm nay nắng đẹp, thử chiếc này xem."
Mộc Tiểu Thụ vẫn trốn sau chăn không nhúc nhích. Cô không rõ hắn muốn làm gì, chỉ đành bất động xem tình huống.
"Thế nào?" Tiêu Thanh Nhượng nhướn mày, "Cần tôi giúp em thay đồ ư?"
Mộc Tiểu Thụ sợ tới mức từ trong chăn giật nảy người: "Không cần không cần, anh…anh đi ra ngoài, tôi thay tôi thay…"
Tiêu Thanh Nhượng tỏ vẻ hài lòng. Nhưng hắn không vội đi ra, lăn xe tới bên cửa sổ.
Trái tim Mộc Tiểu Thụ treo trên cao, cô vội nói: "Anh còn chưa đi, tôi làm sao thay quần áo chứ?"
Tiêu Thanh Nhượng phớt lờ yêu cầu của cô, hắn tự ý kéo mở màn cửa: "Hôm nay nắng đẹp như vậy, đóng màn cửa hơi tiếc đấy."
Mộc Tiểu Thụ còn chưa kịp nói gì, đã thấy Tiêu Thanh Nhượng lấy ra một chùm chìa khóa tại góc cửa sổ.
Trong nháy mắt sắc mặt cô trắng bệch.
"Chùm chìa khóa này tạm thời do tôi bảo quản." Tiêu Thanh Nhượng thản nhiên nói, "Ờ đúng rồi, cái người không cẩn thận đưa chùm chìa khóa này cho em đã bị đuổi đi rồi. Người làm trong nhà dạo này càng ngày càng tệ, tới lúc nên thay rồi."
Hắn chuyển động xe lăn về phía cửa, khi đi qua bên người cô không quên hòa nhã nói: "Mau thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài một chuyến, đừng phụ lòng thời tiết tốt như vậy."
"Ừ…biết rồi…" Mộc Tiểu Thụ khống chế không để âm thanh run lên.
Rắc một tiếng, cửa phòng khép lại, bên trong chỉ còn mình cô.
Cô thở phào một hơi, ngây người nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ. Sau khi tới ngôi nhà này, cô chưa bao giờ từ bỏ ý định chạy trốn trong đầu, nhưng mà lần nào cũng bị Tiêu Thanh Nhượng cản lại. Hắn xem sự vùng vẫy của cô tựa như đang nhìn một con chim hoàng yến nhỏ bé nhảy nhót trong lồng, chỉ là trò trẻ con.
Cô biết hắn đang dần dần làm hao mòn ý chí chiến đấu của cô, hoặc là hắn hưởng thụ quá trình chinh phục cô. Mỗi một ngày ở đây đều dài đằng đẵng, có đôi khi cô dán mắt nhìn trần nhà, trong lòng thở dài, từ bỏ thôi, không trốn được đâu. Nhưng khi mở mắt vào ngày mới, cô lại bắt đầu tìm cách mới. Tuy rằng biết cuối cùng sẽ không thành công, nhưng cô vẫn kiên trì, tựa như đây là sứ mệnh đứng đầu cắm rễ dưới đáy lòng, minh chứng rằng cô vẫn còn sống.
Thay xong quần áo, Mộc Tiểu Thụ đi xuống cầu thang. Trong đại sảnh lầu một, Tiêu Thanh Nhượng dựa lưng vào xe nhắm mắt nghỉ ngơi, tia nắng nhỏ bé chiếu vào ngũ quan đẹp đẽ của hắn, khó mà không khiến người ta nín lặng dừng chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!