Chương 17: Wolf & fox

"Cô nhìn tôi chằm chằm làm gì?" Thanh niên tóc xanh mắt xanh lại hỏi.

Mộc Tiểu Thụ ngơ ngác nhìn chằm chằm miệng anh ta khép mở, nhưng lại không rõ anh ta đang nói gì. Hình dáng và ngũ quan của anh ta quả thật rất tương tự cậu thiếu niên của bảy năm trước, nhưng mà khí chất lại khác xa cậu thiếu niên trong ký ức. Ngũ quan một người sẽ thay đổi theo năm tháng, mà khí chất bẩm sinh thì lại không hề bị năm tháng xóa bỏ.

Nói đến khí chất, người có thể khiến cô nghĩ tới cậu thiếu niên trên cây xoài nhất…là vị Kì tiên sinh kia. Đáng tiếc, đôi mắt của Kì tiên sinh là màu đen. Có điều chỉ dựa vào những ký ức vỡ vụn mà chắp vá thành một người thì hình như không có trách nhiệm cho lắm, nhưng cô rất muốn gặp lại cậu thiếu niên kia…

"Lão đại, cô ấy nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của anh nên mê si rồi phải không?" Tay chơi bass đội mũ trùm đầu ló đầu qua hỏi, "Cô ấy trông rất quen mắt nha… Cô ấy chính là cô bé tối qua Liêu Tĩnh muốn làm khó dễ đây mà! Ô, tiếng cá heo đó…"

Thanh niên tóc xanh đẩy cái đầu tay chơi bass ra, tiếp tục cúi đầu điều chỉnh âm thanh, không hề để ý tới Mộc Tiểu Thụ đang ngẩn ngơ.

"Ơ? Cô ấy say rồi à." Tay chơi bass vẫn ngoan cố quay đầu tới gần bên mặt Mộc Tiểu Thụ, kề sát ngửi ngửi, "Ơ! Cô ấy uống Hyde số 3. Giỏi thật, một cô bé còn nhỏ vậy lại dám uống loại rượu có tác dụng chậm này."

Thanh niên tóc xanh dừng bàn tay chỉnh dây đàn, giương mắt nhìn lần thứ hai.

"Này, này này này, tiểu nha đầu, em nghe tôi nói chuyện không?" Tay chơi bass la to về phía Mộc Tiểu Thụ.

Mộc Tiểu Thụ lơ ngơ quay đầu, ô, người này là ai vậy? Cô dùng sức lắc đầu, bỗng nhiên nhớ ra mình tới làm gì. Cô đột ngột quay đầu nói với thanh niên tóc xanh: "Anh…chào anh, tôi tên là Mộc Tiểu Thụ, xin hỏi tôi có thể đến ban nhạc của anh làm việc vặt trong kỳ nghỉ đông không? Ca hát nhảy múa nhạc cụ tôi đều biết…một chút."

Không đợi thanh niên tóc xanh trả lời, cô lại mau chóng bổ sung: "Chị Liêu giới thiệu tôi qua đây tìm anh."

"Liêu Tĩnh?" Thanh niên tóc xanh nhíu mày, tầm mắt lướt về phía sau sân khấu, nhưng giờ đây chẳng thấy bóng dáng Liêu Tĩnh ở đâu cả.

Tay chơi bass đầy hứng thú đánh giá cô: "Ồ, không tệ đâu, vẫn là một tiểu mỹ nhân. Tiểu mỹ nhân, ban nhạc bọn tôi từ trước đến giờ không tùy tiện nhận người đâu."

"Vậy…tiêu chuẩn nhận người của các anh là gì?" Mộc Tiểu Thụ yếu ớt hỏi.

"Chúng tôi không nhận người." Thanh niên tóc xanh nhảy xuống sân khấu, vỗ đầu tay chơi bass đang ló ra: "Cô bé, buổi tối đừng ở bên ngoài một mình, về nhà sớm chút đi."

"Về nhà" hai chữ này kích động dây thần kinh của Mộc Tiểu Thụ, lửa giận vô cớ lan tràn tứ chi trăm cốt của cô, cháy thẳng tới đầu óc, khiến cơn say tỉnh được một nửa.

"Xin lỗi, quấy rầy các người rồi." Mộc Tiểu Thụ ngăn chặn lửa giận trào dâng trong lòng. Ban nhạc này không cần cô thì còn có ban nhạc khác, không vào được ban nhạc thì có thể làm công tại quán bar, tiền típ của bồi bàn quán bar cũng không ít hơn ban nhạc bao nhiêu.

Mộc Tiểu Thụ khép áo khoác lại, đang chuẩn bị đến quầy bar hỏi thử có tuyển người không, cô liền trông thấy một nhóm người từ cửa quán bar nối đuôi đi vào.

"Ông chủ, đêm nay nhóm chúng tôi biểu diễn, những người kia sao còn ở đây?" Thanh niên dẫn đầu mất kiên nhẫn, ném cái bao đựng đàn ghi

-ta lên quầy bar, hất cằm về phía nhóm người thanh niên tóc xanh ở trên sân khấu.

Người pha rượu tại quầy bar hiển nhiên mới tới không bao lâu, lần đầu gặp được người khách hung hãn như vậy, anh ta đứng ngơ ngác tại chỗ.

"Còn ngây ra đó làm gì? Gọi quản lý của các người ra đi!" Thanh niên kia quát to.

Người pha rượu chạy nhanh như bay, vèo một cái không còn bóng dáng.

"Hừ, thật là." Tên thanh niên quay đầu nói với người tóc đỏ thấp hơn ở bên cạnh, "Sao Keen còn chưa đến nữa? Tự mình đập vỡ địa bàn của mình hả?"

Người tóc đỏ kia nói: "Thủ lĩnh, sắp rồi! Anh ta sắp tới rồi! Nếu…anh ta còn chưa đến…tôi có thể thay anh ta chơi đàn!"

"Cút đi! Còn không mau gọi điện bảo cậu ta qua đây!" Tên thanh niên gào thét.

"Dạ! Đi ngay!"

Mộc Tiểu Thụ trông thấy ban nhạc này, trán cô nóng lên, mượn hơi rượu mà nhảy tới trước mặt tên thanh niên dẫn đầu, chuẩn bị đủ dũng khí hét to: "Tôi có thể chơi đàn!"

Tên thanh niên nhíu mày thốt ra: "Cút ——" chữ "đi" còn chưa nói ra khỏi miệng, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tiểu Thụ ngẩng lên, anh ta chợt khựng lại.

Mộc Tiểu Thụ uống một ngụm Hyde số 3 lúc này sắc mặt hồng hào, sóng mắt mê đắm, đôi môi xinh xắn đỏ mọng vẫn còn son, hơn nữa mái tóc đen nhánh vừa dài vừa hơi rối bù cùng với bộ ngực phập phồng, khiến tên thanh niên nuốt nước miếng.

Tay chơi bass trốn ở một bên đang quan sát thầm kêu không hay rồi, anh ta kéo thanh niên tóc xanh: "Lão đại, tình hình không tốt rồi! Ai chẳng biết thủ lĩnh của Fox là một tên đại sắc ma, đưa tiểu mỹ nhân đến tay hắn thì còn mạng sống sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!