Mộc Tiểu Thụ sắc mặt vô cảm nhìn chằm chằm Đan Bá Phi, chẳng nói câu nào.
Khổng Tước Nam đã trốn ra ngoài từ lâu. Đan Bá Phi ngồi trên chiếc ghế xoay bên cạnh cô, cùng cô ngây người.
"Đã muộn rồi tại sao một mình chạy tới đây?" Anh ta hỏi, "Xảy ra mâu thuẫn với người nhà sao?"
Cô ngồi cong lưng: "Tôi không có người nhà, người thân của tôi qua đời hết rồi."
Anh ta cười cười, cảm thấy đây chẳng qua là lời nói đùa của trẻ con: "Nhà em ở đâu, tôi đưa em về."
Cô nói ra địa chỉ. Anh ta sửng sốt, lập tức không biết nên khóc hay nên cười: "Em gạt tôi à, chỗ này là tỉnh ngoài, ngồi xe cao tốc phải mất mấy tiếng đồng hồ."
Cô theo bản năng nói ra địa chỉ nhà ông ngoại. Nơi đó cách chỗ này rất xa, cô muốn trở về cũng không được.
"Lời anh nói lần trước còn tính không?" Cô lau khô nước mắt, làm như không có gì hỏi.
"Cái gì?" Anh ta nhất thời không theo kịp tốc độ của cô.
Cô giải thích: "Lần trước ở Cầu Luân Đôn, anh nói nếu có thể gặp lại, anh sẽ mời tôi uống một ly."
Anh ta mỉm cười: "Đương nhiên tôi sẽ giữ lời, khi nào em muốn uống, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể đi cùng."
"Bây giờ." Cô nói, "Bây giờ đi."
"Bây giờ? Muộn rồi." Anh ta khẽ nhíu mày.
"Thế nào?" Cô lườm anh ta, "Anh muốn đổi ý sao?"
Ánh mắt cô tựa như ánh ban mai bao phủ trong sương mù, mang theo vẻ quyến rũ biếng nhác và khiêu khích. Anh ta động lòng: "Tôi chưa bao giờ đổi ý, nếu đêm nay em muốn uống, thế thì tôi mời em uống."
Cô nhảy xuống ghế dựa, nghiêng đầu ra hiệu: "Vậy thì, đi?"
Anh ta cầm lấy áo khoác treo trên ghế, khoác lên người cô: "Đi."
Đã qua mười hai giờ đêm, con đường yên tĩnh. Tình cờ có một chiếc xe máy chạy qua, mang đến tiếng ồn duy nhất.
Đan Bá Phi dẫn Mộc Tiểu Thụ vào một quán bar. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tiếng nhạc rock cùng với tiếng hò hét náo động ập tới, Mộc Tiểu Thụ hơi nhíu mày, lập tức nhanh chóng đè nén nếp nhăn tại mi tâm.
"Em chưa bao giờ tới quán bar như vậy phải không?" Đan Bá Phi nhìn ra vẻ khó chịu che giấu cẩn thận trong mắt Mộc Tiểu Thụ.
"Bây giờ không phải đã tới rồi sao." Mộc Tiểu Thụ lớn tiếng trả lời, ngăn ngừa giọng mình bị tiếng nhạc lấn át.
Cô đi theo anh ta đến trước quầy bar, nhìn thấy anh ta chào hỏi thân thiện với người pha rượu.
"Cho một ly cậu mới pha chế ra." Anh ta nói.
Người pha rượu là một thanh niên có hàng râu mép, anh ta nhìn mắt Đan Bá Phi nói đùa: "Ai uống?"
"Tôi." Mộc Tiểu Thụ vẫy tay chống trên quầy bar.
Người pha rượu nhếch môi mỉm cười, hàng râu mép vểnh lên: "Bá Phi, khẩu vị của anh sao lại thay đổi lớn như vậy?"
Đan Bá Phi híp mắt: "Hồ An."
Người pha rượu lập tức làm ra vẻ hoảng sợ, hai tay giờ lên đầu hàng, ý cười trong mắt lại càng sâu hơn. Anh ta xoay qua xoay lại chai rượu trong tay, giống như hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật, pha chế ra chất lỏng có màu sắc rực rỡ.
Chất lỏng màu xanh đậm nằm trong ly rượu tinh xảo, mép ly có cắm một đóa hoa thanh cúc.
Hồ An đưa tác phẩm nghệ thuật kia cho Mộc Tiểu Thụ, anh ta nháy mắt nói với cô: "Ly rượu này tên là "số ba mươi sáu", tặng cho cô bạn gái thứ ba mươi sáu của Bá Phi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!